Tình Yêu Con Trai

Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu... ngày tháng mới yêu thật vui biết bao nhiêu!!!

Latest topics

Thống Kê

Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không


[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 25 người, vào ngày Sun Mar 27 2016, 16:09


    giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Share

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:35

    - A lô . Ai vậy .
    - Trang hả? Tôi Hào đây . Cậu có đi dà Lạt với tôi không vậy ?
    - Tôi ... tô xin lỗi anh nha . Tôi không đi Dà Lạt với anh được .
    - Cái gì ... Sao không đi với tôi được . Cậu không thích đi cùng tôi sao . Nghe giọng anh ta có vẻ bắt đầu nổi giận
    - Không ... Không phải thế . Mà do tuần sau tôi và Hùng sẽ về quê nội của Hùng .
    - Về quê với Hùng .... Là sao .... Hồi chiều cậu mới nói là chưa biết đi đâu mà sao bây giờ lại quyết định như vậy . Anh ta hét lên ở đầu bên kia chiếc điện thoại .
    - Đúng lúc chiều thì vậy nhưng bây giờ thì ...
    - Tôi hiểu vì sao dồi cậu không cần phait giải thích đâu .
    Nói xong anh ta liền cúp máy không kịp để tôi nói gì . Không biết tại sao anh ta lại tức giận như vậy . Nhưng thôi mắc kệ vì đối với tôi anh ta không quan trọng bằng việc ba có đồng ý cho tôi về quê với Hùng hay không .
    Cộc .....Cộc ......Cộc . Có ai đó đang gõ cửa phòng tôi .
    - Mời vào. Tôi nói .
    Cánh cửa mở ra và Hùng bước vào và nói .
    - Má bảo anh lên nói với nhóc rằng dượng đã đồng ý chuyện 2 đứa về quê rồi đó .
    - Dạ . Tôi trả lời hùng mà lòng thì bắt đầu lo lắng . Vì mọi thứ không như mong đợi của tôi . Ở bên Hùng một thời gian dài như vậy có lẽ tôi sẽ không kiểm sóat được trái tim mình và nói mình yêu Hùng mất .
    - Nhóc làm sao vậy ? Không vui sao? Hùng hổi tôi .
    - Không .... không em vui lắm . Tôi quay ra và bất chợt bắt gặp ánh mắt của hùng . Đôi mắt ấy không hiểu sao lại đẹp và cuốn hút đến thê . Công nhận Hùng có một dôi mắt đẹp thân , đôi mắt đó màu đen trong thì có vẻ lạnh lùng , băng giá nhưng nếu như bạn để ý nó lại cho ta thấy chủ nhân của nó là một người nội tâm và tình cảm . Khi nhìn vào đó trôi có cmar giác rất lạ mà không thể tả được ... Không hiểu sao lúc này tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp , mặt bắt đầu đỏ ửng . Tôi vội quay mặt đi chỗ khác .
    - Thôi anh về phòng đây , nhóc nhớ đùng học quá khuya đó nha ảnh hưởng tới sức khở lắm đó . Hùng bước ả khỏi phòng và nử một nụ cười đầy ẩn ý với tôi .
    Cánh cửa đã đóng lại nhưng lòng tôi vẫn sao xuyến vì nụ cười của Hùng . Tim tôi vẫn loạn nhịp caonf mặt thì đã thành trái gấc chín từ hồi nào . Không biết tôi lám sao vậy tôi đã quyết định quên Hùng rồi mà sao con tim tôi lại như vậy ....
    - Hắn ta thật là đáng ghét . Mới sáng ra đã bực mình .
    Tôi vừa đi vừa lẩm bẩm mắng Hào , hắn ta thật là đáng ghét đi học trước mà chả thèm nói trước cho người ta một tiếng . Mất công mình đứng đợi anh ta cả buổi gần muộn học . Hắn ta đúng là người vô kỉ luật tôi mà bắt được thì đừng trách tôi .
    - Ui da .... .Tôi kêu lên khi va phải một ai đó .
    - Mắt mũi để đâu vậy . Hào mắng tôi .
    - Có anh anh thì có đấy . Tôi mắng lại .
    - Trời làm gì mà ghê vậy nhóc . Một tên đi cùng hắn nói
    Lúc này này tôi mới đẻ ý anh ta đi cùng với một đám bạn chứ không phải đi một mình .Lũ bạn của hắn nhìn trông cũng đáng ghét như hắn vậy . Quần áo thì đúng là dan sành diêu nhưng mà nhìn vẻ mặt và thái độ thì thật không phải là người tốt .
    - Thôi bỏ đi đừng động vào nó . Đi thôi ! Hắn ta ra lệnh . Và tên kia có vẻ hơi nuối tiếc nhưng cũng phải đi theo hắn. Bây giờ tôi cũng đã phần nào tin anh ta là đầu gấu số 1 của trường .
    - Hào tôi có chuyện muốn nói với anh . Tôi kéo Hào lại .
    - Có chuyện gì vậy . Rồi hắn ta ra lệnh cho mấy tên bạn của hắn . Chúng mày đi trước đi . Rồi hắn lại qua sang tôi . Có chuyện gì thì nói đi . Anh ta gắt lên
    - Tôi muốn hỏi anh là sao hôm nay anh đi học trước mà sao không nói với tôi một tiếng . Tôi bắt đàu trút cơn tức giận vào anh ta . Anh có biết tôi chờ anh đến gần muộn học không .
    - Này cậu đang mắng ai vậy . Mà tôi chỉ bảo cậu qua đón tôi đi học thôi chứ có bảo cậu chờ tôi bao giờ đâu . Nên muộn học hay không thì tôi không cần biết cậu hiểu chưa.
    - Anh nói thế mà nghe được àh . Này ! Này ! .... Tên đáng ghét kia không chịu nghe tôi nói mà dã bỏ đi . Làm tôi mắc ngay một cực tức ở cổ họng .

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:36

    Chap 5 :Chuyến đi thú vị
    Mấy ngày cuối tuần này thậ là xui sẻo cái tên đáng ghét kia cứ cho tôi leo cây hoài rồi lại tìm mọi cớ để mắng tui hoài . Lúc tôi chờ hắn thì hắn bién đi đâu mắt tiêu rồi lúc tôi chờ mãi không thấy thì hắn mới vuất hiện rồi cũng lấy cớ đó mà mắng mỏ tôi tức không chịu được . Nhiều khi gặp hắn ở trường tôi bị hắn mắng nhiều cũng tức lắm nhiều khi cãi lại thì lại được cớ cho mấy tên bạn đáng ghét của hắn trêu chọc làm mấy ngày của tôi u ám hoài không có tý nắng ấm mà toàn mây và mưa rào thôi không mưa đá mới đúng . Mấy hôm trước tôi thấy hắn thay đổi tưởng đâu là ... thì bây giờ hắn lại trở về như cũ hết biết . Nhưng không biết vì sao hắn lại hay nổi giận với tôi thế nhỉ hay là tại tôi từ chối đi đà lặt với hắn nhỉ có thể lắm mà cũng có thể không phải vì tôi có là gì của hắn đâu . Mong sao chuyến đi sắp tới có thể làm tôi vui vẻ mà thỏa mái trở lại chứ nếu cứ mãi thế này tôi phát điên lên mất . Nghe dì và Mạnh nói về đó có nhiều cái hay và thú vị lắm nên làm tôi cũng tò mò và hứng thú hơn hẳn và hồi hộp chờ đợi nữa chứ .
    - Nhóc chuẩn bị xong chưa vậy , xe sắp tới rồi đó nha . Tiếng Hùng gọi từ dưới nhà lên .
    - Em xuống ngay . Tôi tar lời .
    Không hiểu sao lúc đó giọng tôi lại ngọt đến thế trong lòng lại vui mừng nữa chứ hay là tại vì được đi cùng Hùng ? Không chắc không phải vậy đâutooi đã không còn thích Hùng rồi nữa mà ( nói đúng hơn là đang cố thì đúng hơn ) . Tôi đang vui chắc là do được về quê nội của Hùng thôi vì từ bé đến giờ tôi đã được về quê bao giờ đâu .Từ bé đến giờ tôi toàn bị nhốt ở cái thành phố này hoài mà. Hơn nữa chuyến đi này đang làm tôi rất hứng thú mà nghĩ lại thấy mình giống trẻ con quá .
    Tôi đao chiếc ba lô của mình vào rồi mang theo một cái túi đồ nữa không ngờ nó lại nặng đến vậy mãi mới kéo ra khỏi phòng may mà có Mạnh mang ra ngoài hộ chứ nếu không không biết là bao giờ mới xuống đến nơi .
    - Trời ! Nhóc .... mang cái gì mà nhiều vậy . Hùng thốt lên đầy ngạc nhiên khi nhìn thấy túi đồ của tôi .
    - Cái gì ... có mỗi đó thôi mà nhiều . Em định mang thêm mấy món đò nữa cơ nhưng mà túi chật rồi nên thôi . Tôi trả lời với giọng đầy luyến tiếc .
    - Mình chỉ đi có một tuần thôi nha . Nên cái nào cần thì mới mang thôi . Thế nhóc nghĩ mình chuyển xuống ở hẳn đó hay sao vậy ... Nhiều vậy mang sao hết cơ chứ . Hùng cằn nhằn .
    - Thì em cũng chỉ mang nhưng cái cần thiết thôi đó mà . Này nha ... tôi bắt đầu giải thích từng cái một . Phải mang nhiều nhiều quần áo một chút mấy khi có dịp mặc đâu đi học toàn mặc đồng phục thôi àh . Mà em thì có đầy cả một tủ quàn áo có cái còn chưa mặc lần nào . Mặt Hùng và Mạnh có phần ngạc nhiên nhưng tui mặc kệ . Tiếp theo là hộp cứu thương đề phòng có tai nạn hay say xe thì còn có cái mà dùng . Sách để đọc cho đỡ buồn nè , máp mp3 đê nghe nhạc khi mất ngủ nè , gấp bông nè , .... gì nữa không nhỉ chắc hết rồi . Nói tóm lại cái gì cũng cần mang theo hết không cái nào là thừa cả . Nói đến đây nhìn lại mặt Mạnh và Hùng ai cũng đều há hốc mồm còn mắt thì tròn xoe nhìn tôi nữa chứ .
    - Vậy hả ....quả thật cái nào cũng có ích thật . Hùng nhận sét .
    - Thấy chưa anh còn bảo em là ... Tôi đang nói thì Hùng cắt ngang.
    - Anh chưa nói hết mà . Nhóc còn thiếu một thứ rất quan trọng không phải nói là rất quan trọng ...
    - Cái gì vậy ? Tôi hỏi khi Hùng vừa rứt lời .
    - Nhà mình chứ còn cái gì . Hùng trả lời tỉnh bơ.
    - Anh định trêu em đấy hả . Tôi bắt đầu nổi máu điên .
    - Anh nói không đúng sao mà nhóc tức giận vậy . Chẳng may có vòi rồng bất ngờ cuốn bay nhà ông bà anh đi thì mình còn có cái để trú chân nữa chứ ......A'....A'....A' . Hùng la lên
    Lần này thì tôi không nói nữa mà chuyển sang hành động là ... cấu cho Hùng một cái rõ đau. Cái món này lâu lắm tôi không dùng rồi nhưng mà vẫn lợi hại như xưa .... hì hì mình vẫn không hổ danh là đanh đá nhất lớp .
    - Trơi nhóc cấu gì mà đau vậy . Hùng liền vạch áo ra xem thì thấy ngay một vết đỏ trên người . Trời cái tay nhỏ thế kia mà cấu đau thiệt .Má và anh nhìn nè ... không biết có phải là người không nữa . Nhìn Hùng đi khoe mọi người mà thấy ghét .
    - Đương nhiên là không phải là người rồi vì người ta là thiên thần mà . Tui hồn nhiên trả lời .
    - cái gì cái mặt nà mà là thiên thần á có ..có mà là ... ác quỷ thì có . Hùng vẫn sút xoa vết cấu của tôi .
    - Anh nói ai là ác quỷ vậy . Tôi bật lại
    - Anh nói nhóc đó .
    - Có anh mới là ác quỷ đó .
    - Nhóc thì có .
    - Anh .
    - Nhóc
    - ....
    - Thôi 2 đứa ! Dì quát chúng tôi . Lai bắt đầu rồi đó mới được một thời gian bình yên tưởng là hòa nhau rồi vậy mà bây giờ lại cai nhau luôn được . Thật là .
    - Thôi mà má như vậy là may đó . Nếu 2 đứa nó mà không cãi nhau thì nhà mình mất vui rồi còn dì . Mạnh lên tiếng bênh vực chúng tôi .
    - Chắc vậy .... ! Thôi lên xe đi không ông bà lại chờ .
    Lúc này tôi để ý chiếc xe Mercedes đã đến đón chũng tôi từ hồi nào chắc tại cãi nhau với hùng nên không để ý . .
    - Wa xe đẹp quá . Tôi thốt lên khi phát hiện ra cái xe này là xe mới ra đầu năm nay và ở Việt Nam chỉ có 10 chiếc thôi . Không ngờ hôm nay mình lại được đi xe xịn thế này lúc đầu con tưởng là phải di xe khác cơ Xe này là xe của nhà mình hả dì ? Tôi hỏi dì lúc sau mới thấy mình thật ngố khi hỏi câu này .
    - Đương nhiên rồi . Dì trả lời .
    - Của nhà mình . Tôi ngạc nhiên thốt lên .
    - Thật mà con dì không lừa con dâu . Thôi lên xe di kẻo muộn . Tôi chưa kịp hết ngạc nhiên thì đã bị Hùng lôi lên xe .
    - Chúng con đi đây má . Má vui vẻ nha còn anh mạnh thì nhớ ôn thi cho tốt nha . Tôi biết thừa Hùng muốn chọc tức Mạnh đây mà
    - Này thi xong anh cũng được nghỉ bù đó mấy đứa cứ đi đi thi xong có khi anh còn được sang Pháp nghỉ nữa đó tiếc gì chuyến về quê này . Mạnh trả lời Hùn .
    - Con cào dì ... Em chào anh . Tôi chào mà giọng vẫn chưa hết ngạc nhiên .
    - Ùh ! 2 đứa đi mạnh khe nha .
    Chiếc xe bắt đàu chuyển bánh tôi và Hùng bắt đầu chuyến đi về que nội Hùng , tôi thì đang rất hồi hộp lo lắng vì không biết chuyến đi đó sẽ như thế nào đây

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:36

    Lúc này cảm xúc của tôi đang bị niêm vui vì được ngồi lên chiếc xe xịn như thế này lấn áp . Nhưng mà nó làm tôi thắc mắc một điều không biết nhà dì làm nghề gì mà lại có tiền mua xe xịn thế này hay lf nhà dì buôn ... thuốc phiện . Không.... không thể nào nhìn gì hiền lành thế cơ mà tôi bắt đầu tò mò đánh chết không từ bỏ được cái tính này . Nếu tò mò vì sao mình không hỏi Hùng nhỉ .
    - Anh Hùng này cho em hỏi một câu nha . Tôi rụt rè hỏi .
    - Gì vậy nhóc . hùng quay sang nhìn tôi lả tôi càng khó mở lời hơn .
    - Dì làm.... làm nghề vậy . Hùng tròn mắt nhìn tôi làm tôi ngại không chịu được . Em thấy tò mò vì không biết vì sao nhà mình lại có nhiều tiền để mua xe . Tôi cố nói để cứu vãn tình hình lại ngược lại Hùng càng nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên hơn .
    - làm gì mà anh nhìn em dữ vậy . Mặt tôi bắt đầu đỏ nên .
    - Có thật là nhóc không biết không vậy . Hùng vẫn nhìn tôi với ánh mắt đầy ngạc nhiên .
    - Không . Câu trả lời của tôi ngắn gọn mà đầy xúc tích . Chả ai cho em biết 1 tý gì về gia đình nhà anh cả ý quên bây giờ phải nói là của nhà mình mới đúng chứ . Lúc ba quyết định lấy gì em mới biết chuyện và không lâu sau thì chuyển đến đây do ba bận suốt nên em chả hỏi han được một tý gì về nhà mình cả ..
    - Anh tưởng là em đã biết hết về gia đình anh rồi mới đồng ý cho dượng cưới má anh chứ .
    - Ùh thì em cso đồng ý . Nhưng do lúc đó ba em quá đau buồn vì mất má nên em sợ không ai chăm sóc cho ba nên khi nghe ba nói sắp tai hôn em đồng ý liền mà quên mất hỏi về gia đình nhà dì .
    - Trời nhóc hay thiệt đó vậy nhóc không sợ ba mình lấy phải người độc ác suốt ngày hành hạ nhóc sao .
    - Không ! Vì vốn dĩ không ai bắt nạt được em mà . Anh không nhớ món đòn vừa nãy của em hả . Nói đến đây tôi thấy Hùng nhìn xuống chỗ vừa nãy bị tôi sử .
    - Anh nhớ rồi .
    - Mà anh chưa nói dì làm nghề dì mà ? Tôi lại chở lại vấn đề cũ nếu không biết được chắc tôi đến tự tủ mất .
    - Em có biết tâp đoàn Dark không .
    - Có cái đó em có biết , đó là tập đoàn đứng thứ 30 trong số 100 tập đứng đầu thế giới ấy mà , và cũng là tập đoàn lớp nhất Việt nam này còn gì . Và siêu thị Smile cũng thuộc tập đoàn đó còn gì . Nhưng 2 chuyện này có liên quan gì đến nhau đâu .
    - Sao lại không vì tập đoàn đó là của nhà mình và do mẹ anh đứng đầu đó .
    - Cái gì .... ! Tôi bất ngờ thốt lên và nghĩ mình nghe nhầm . Em nghe nhầm hay anh đang nói đùa em đó hả .?
    - Cả 2 đều không mà điều em vừa nghe chính là sự thật đó . Tậo đoàn Dark là của ông lại anh để lại cho ba người con của mình là má anh và ông cậu . Nhưng mà ông cậu anh lại the nghề diễn viên là nghệ sĩ Hoàng Dương đó .
    - cái Hoàng Dương là cậu anh hả . Hoàng Dương là người 5 năm liền đoạt giải "cánh diều vàng" cho nam diễn viên xuất sắc nhất .
    - Ùh đúng . Hiện nay 2 người con của cậu là Hà Kiều Triết và và Hà Kiều Thành đang cùng má điều hành tập đoàn đó .
    - Hà kiều Triết và Hà kiều Thành là cậu anh sao .
    - Ùh ! Nhóc cũng biết 2 người đó hả .
    - Dương nhiên rồi 2 người đó la 2 người được dư luần rất đẻ ý đó . Vừa có tài kinh doanh nè , trẻ tuỏi và đẹp trai nữa chứ . Không ngờ gia đình hùng lại toàn là những người có tiếng tăm cả và mình thật là hạnh phúc khi làm con gia đình này .Tại sao bấy lâu nay mịnh không biết chuyện này nhỉ .
    - Chà ... chà nhóc không chỉt để ý đến tài năng mà còn để ý đến ngoại hình họ nữa cơ àh .
    - Thì sao này . Mặt tôi lại đỏ mặt lên rồi chắc tại Hùn cứ nhìn tôi đấy mà .
    .....
    Rồi tôi cứ thế mà nói chuyện với hùng hết chuyện này đến chuyện khác và tôi cũng không biết tại sao mình lại tự nhiên như vậy được với Hùng . Vì chỉ mấy hôm trước tôi còn tự nhủ không quyết tâm là quên Hùng rồi cơ mà sao giờ lại vậy . Nếu cứ nhơ vậy tôi sẽ không quên được Hùng mất ...
    -Nhóc ! Nhóc dậy mau . Đến nơi rồi . Có ai đó vừa gọ vừa lay tôi dậy .
    Tôi lơ mơ mở mắt ra và thầm trách tên đáng ghét nào phá vỡ giấc ngủ ngon lành của tôi .Mở mắt ra tôi mới lờ mờ nhận ra mình đang ngồi trên ôtô và ...và tôi vừa dựa vào .. vào vai Hùng mà ngủ . Tôi giật bắt mình và ngồi thẳng dậy . Tự nhiên mặt tôi nóng bừng lên và tim bắt đầu đập loạn nhịp .
    - Nhóc ngủ nướng tài thật . Thôi xuống xe đi . Nói rồi Hùng xuống xe để lại tôi trên xe .
    - Trời ơi ham ngủ quá àh . Tôi lấy tay đập vào đầu mình và tự nhủ .
    Quãng đường từ nhà đến đây không xa lắm nhưng do hôm qua tôi háo hức quá nên không ngủ được nên vừa nãy ngủ quên mất . Nhưng ngại nhất là còn tựa vào vai người ta mà ngủ nữa chứ ... xấu hổ quá đi mât .
    - Nhóc không muốn xuống mà định ngồi luôn ở đó hả . Hùng nói làm tôi giật mình .
    - Dạ em xuống ngay .
    Dồi tôi bước xuống xe tuy vẫn ngại chuyện vưa nãy nhưng không thể ngồi mãi trên đó được . Mắt tôi chuyển từ trạng thái ngái ngủ sang tròn xoe vì ngạc nhiên vì ngôi nhà của ông bà Hùng . Đó không phỉa là một ngôi nhà mà phải gọi là một ngôi biệt thự tuy nó không to lắm và chỉ có 2 tầng điều này làm nó trông xinh xinh như những ngôi nhà trong chuyện cổ tích vậy . Hơn nữa xung quanh ngôi là một khu vườn nho nhỏ trồng toàn hoa hồng và nó lại càng làm tôi cảm thấy mình như bị lac vào thế giới cổ tích vậy .
    - Làm gì mà đứng thần người ra vậy nhóc . Hùng vỗ vai tôi và nói .
    - Nhà ...nhà ông bà anh đẹp quá . Tôi nói mà giọng thì cứ lắp bắp do quá ngạc nhiên.
    - Còn nhiều cái còn ngạc nhiên hơn nữa cơ rồi nhóc sẽ thấy . Rồi Hùng quay sang bên nói với anh lái xe khi anh ta vừa mang hành lý của chúng tôi xuống xe . 5h chiều tuần sau đến đón chúng tôi nha .
    - Dạ . Anh lái xe đáp gọn rồi lên xe và chiếc xe biến mất trong phút chốc .
    Lúc này Hùng tến đến bấm chuông còn tôi thì vẫn ngạc nhiên vì trong tuần tới tôi xẽ được sống trông cổ tích ý nhầm ngôi nhà giống trong chuyện cổ tích mới đúng giữa cuộc sống hiện đại . Đên mơ tôi cũng không dám mơ đến .
    Không đầy một 1 phút sau tôi thấy có dáng 2 người chạy ra chắc đó là ông và bà của Hùng . sao tự nhiên lúc này tôi cảm thấy căng thẳng và hồi hộp quá .
    - Hùng đó hả ? có phải Hùng không cháu . Bà hùng cất tiếng hỏi .
    - Dạ cháu là Hùng đây . Hùng trả lời
    Trong lúc đó thì ông Hùng đã mở cửa cho chúng tôi . Nhưng chúng tôi chưa kịp bước vào thì ông bà hùng đã ôm chầm lấy Hùng .
    - Cháu của bà , cuối cùng thì cháu cũng về đây với bà . Bà nhớ cháu lắm đó . Bà Hùng vừa ôm Hùng vừa nói giọng nghẹn ngào như sắp khóc .
    - Cháu cũng nhớ ông bà lắm . Cháu cũng biết ông bà nhớ cháu lắm nhưng do việc học nên cháu không thể về thăm ông bà được .
    Bà Hùng lúc này đã khóc thật .
    - Kìa bà , bà làm sao vậy lâu lâu cháu nó mới về mà bà lại khóc vậy . ông Hùng nói
    - Tại tôi vui quá đấy mà . Bà hùng lau nước mắt nhưng giọng vẫn còn nghẹn ngào .
    - Cháu đúng ra dây ông xem nào . Ông Hùng nói và đồng thời đặt 2 tay mình lên 2 vai Hùng . Chà ! Chà ! Mới có 2 năm không gặp chấu lớn thêm nhiều đó . Ra dáng thanh niên lắm rồi .
    Ồn khen Hùng làm Hùng hơi đỏ mặt vì ngương và anh cũng chẳng biết nói gì nên cươi . rồi ông đột ngột quay sang tôi và hỏi .
    - Đâu là ... Ông chưa kịp nói hết câu thì Hùng đã ngắt lời Hùng .
    - Dạ đây là Trang con trai dượng Phan đó ông mà cháu đã kể vưới ông bà rồi đó . rồi Hùng quay sang tôi và nói . Đây là ông bà nội anh .
    - Dạ cháu....chào ông bà .
    Cảnh vừa rồi làm tôi xúc động quá vù nó làm tôi nhớ đến ông bà tôi đang ở bên Mĩ . Cũng phải đến 2 năm rồi từ khi má tôi mất tôi không được gặp ông bà . Tuy thời gain tôi ở cạnh ông bà ít do ở 2 nước khác nhau nhưng tình giữa tôi và ông bà cũng không kem gì so với tình cảm của hùng và ông bà của Hùng. Lúc ám tôi mất ông bà cũng định đưa tôi sang Mĩ sống cùng ông bà do giữa ông bà và cha tôi không được hợp nhau cho lắm nhưng do thương ba sẽ phải sống một mình nên tôi đã chọn cách ở lại với ba .
    - Hai đứa đi đường chắc mệt lắm rồi phải không vào nhà nghỉ ngơi đi . Bà Hùng nói .
    - Đúng rồi 2 đứa vào nhà đi . Ông Hùng nói và mang túi hành lý của tôi nên biết sức của ông không mang nổi nên tôi ngăn .
    - Thôi ông để cháu mang cho cái này nặng lắm đó .
    - Cháu đừng xem thường ông nah , tuy ông già vậy thôi nhưng ông vẫn còn khỏe lăm đó .
    - Ý cháu không phải thế . Tôi bối dối
    - Ý ông không phải thế đâu cháu , ông chỉ đùa thôi mà . Chắc ông biết tôi đang bối rối nên nói vậy .Rồi ông nở một nụ cười phúc hậu làm tôi hết bối rôi và nghĩ ra một cách .
    - Thôi ông mang hộ cháu cái này vô nha còn cái đo đẻ cháu mang vào cũng được . Rồi tôi đưa cho ông cai ba lô của mình .
    - Vậy cũng được thôi vào nhà đi 2 cháu . Ông nói .
    - Thôi vào nha 2 cháu . Bà Hùng nhắc nhở chúng tôi
    - Dạ ông bà vào đi rồi chũng cháu vào ngay .Tôi nói .Tồi ông bà đi vào trước bây giờ chỉ còn lại 2 chúng tôi .
    Bây giờ tôi mói tói và mang cái túi của mình vô nhà nhưng vừa nhấc lên tôi đã vội đặt xuống vì nó quá nặng .
    - Không mang được vào nhà lại còn giả bộ . Hùng nói làm tôi bực cả mình vì thấy người ta không mang được không lỡ mang giúp vô nhà hộ vậy mà còn mắng người ta nữa chứ .
    Nhưng tôi chưa kịp mắng Hùng thì Hùng đã quang ba lô của mình cho tôi theo phản xạ tự nhiên tôi cũng bắt lấy nó. Còn Hùng thì mang cá tôi vô nhà . Không biết vì sao hành động của Hùng làm tôi thấy vui vui trong bụng , Hùng lại gi thêm điểm với tôi nữa rồi cứ thế này tôi sẽ càng không thể kìm nén được tình cảm của mình mất .
    - Có vào nhà không hay là đứng ngoài đó chịu nắng nha . Hùng gọi làm tôi giật mình .
    - Em đi ngay đây . Và tôi chạy theo đuổi kịp Hùng vào trong nhà .

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:36

    Bước vào bên trong ngôi nhà tôi càng ngạc nhiên hơn vì nội thất của nó trái ngược với phong cách bên ngoài theo kiểu phương tây thì bên trong lại mang phong cách phương đông . Vì bên trong tôi thấy toàn đồ gỗ dúng theo kiểu của các gia đình Việt Nam . Tuy tôi không am hiểu về kiến trúc nắm nhưng tôi cũng cảm thấy thích kiểu nội thất này . Vì từ trước đến nay tôi chưa bao giờ được sống trong một ngôi nhà như vậy cả những thứ ở thành phố làm tôi phát ngán .
    - Ngồi xuống đi cháu sao mà cứ đứng hoài vậy .Ông nói chắc là thấy tôi từ nãy tới giở tôi mải ngắm nhà .
    - Dạ . Tôi trả lời và ngồi xuống .
    - Nước đây ! Nước đây ! Bà vừa nói từ trong nhà vọng ra và chỉ khoảng vài vài giây sau bà đã ở ngoài phòng khác với 2 ly nước trên tay . Uống đi các cháu . Chắc đi đường mệt lắm nhỉ ? Bà hỏi chúng tôi .
    - Dạ đường đi không dài nên cháu không mệt chỉ nhớ ông,bà thôi . Hùng nói sau khi đã tu một hơi dài gần hết ly nước .
    - Cái thằng chỉ được cái nịnh là giỏi thôi . Thế đợt này bọn cháu về có lâu không ? Bà hỏi tiếp .
    - Dợt này bọn cháu về được 1 tuần thôi bà .
    - Sao ít vậy ! Bà có vẻ ngạc nhiên và hơi thất vọng .
    - Dạ do mấy anh chị lớp trên chuẩn bị kiểm tra khảo sát cho kì thi tốt nghiệp cuối năm nên bọn cháu mới được nghỉ đó bà . Nẵm nay nghỉ như vậy là nhiều đó bà mọi năm chỉ được có 2 hay 3 này thôi .
    - Cháu nó về là tốt rồi bà đừng có được voi đòi tiên nữa . Phải không các cháu ? Nói rồi ông quay sang chúng tôi .
    Tôi và hùng không biết nói gì cả nên đành cười trừ .
    - Tôi có đòi hỏi gì đâu mà tôi chỉ tiếc là cháu nó được nghỉ ít thôi mà . Bà nói mà giọng đầy luyến tiếc . Thế Mạnh không về hả cháu ? Ba lại tiếp tục hỏi .
    - Dạ anh ấy còn phải thi mà bà . Hùng trả lời .
    Bà nhìn lên đồng hồ và nói .
    - Thôi muộn rồi 2 đứa đi theo bà lên phòng cất đò nghỉ ngơi rồi tý xuống ăn cơm .
    - Đúng rồi 2 anh em theo bà đi cất đồ và nghỉ ngơi đi để còn lấy sức mà đi chơi nữa chứ . Ông cũng đồng ý với ý kiến của bà nên vui vẻ nói .
    Rồi chúng tôi chào ông rồi đi lên phòng , tôi thì không có gì nhưng nhìn Hùng vác đống đồ của tôi đi lên phòng trông đến khổ , nhưng do sức tôi yếu nên không mang được đành chịu vậy . Nhìn xung quanh tầng 2 có 2 phòng nên tôi nghĩ một trong 2 phòng sẽ là phòng của mình và đang nhĩ không biết căn phòng đó như nào . Bà mở của một trong 2 căn phòng và nói :
    - Hai cháu di vào đây .
    Tôi thấy hơi lạ vì mỗi người ở một phòng mà sao phải đi vào làm gì nhưng thôi cứ đi vào xem bà bảo gì .
    - Hai anh em sẽ ở phòng nào trong thời gian ở đây .
    Cái gì gì tôi có nghe nhầm không vậy có phải bà vừa nói tôi và Hùng sẽ ở cùng một phòng trong thời ghian ở đây không nhỉ . Chắc mình nghe nhầm rồi không biết tại sao mà dạo này mình hay nghe nhầm đến thế . Dễ đợt này về mình phải đi khám tai mới được.
    - Bà vời nói gì ạ . Cháu và anh Hùng sẽ ở cùng phòng . Tôi hỏi lại cho chắc ăn .
    - Ùh 2 đứa sẽ phải ở cùng phòng . Vì nhà còn 2 phòng trống thì hôm qua anh họ của Hùng mới về nên hôm nay 2 đứa phải ở chung một phòng . Có sao không cháu ?
    - Dạ .. dạ không ạ .
    Miệng thì tôi nói thế nhưng thật ra trong lòng thì là có sao đó .Nếu vào người khác thì không sao nhưng đằng nào tôi lại thích Hùng thì biết làm sao đây . Hơn nữa từ nhỏ tôi đã vốn quen ở một mình nay lại phải ở với Hùng nữa thì quả thật là bất tiện .
    - Anh Tiến con bác cả Hôm qua mới về hả bà ?
    - Ùh nó về sáng hôm qua , sáng nay mới đi đưa hoa cho bà nên giờ đang ngủ trong phòng đó .
    - Lâu lắm rồi cháu không được gặp anh ấy . Rồi Hùng quay sang tôi . Nhóc mau cất đò đi anh phải đi gặp anh Tiến mới được .
    Nhìn cái mặt là biết ngay là ham chơi mà bực cả mình . Tôi thì đang bối rối và lo lắng vì phải ở chung phòng với Hùng còn Hùng thì lại chả để ý gì cả mà chỉ muốn đi chơi thôi .
    - Vậy 2 anh em cất đồ nha bà xuống nhà chuẩn bị cơm trưa .
    Cánh của đóng lại tôi liền nằm ngay xuống cái giường gần đó vì vẫn còn buồn ngủ mà . Nhưng vửa đặt mình xuống giường tôi đã phải ngồi bật dậy vì trong phòng chỉ có một cái giường .... nghĩa là tôi và Hùng sẽ phải ngủ chung không .. không thể nào
    - KHÔNG ! Tôi hét lên .
    -Làm sao mà hét kinh vậy nhóc , không mau cất đồ đi nói trước là anh không cất hộ đâu nha .
    Tôi cũng hơi giật mình thái độ quá lo lắng gì cả . Nhưng mà không lo lắng sao được vì tôi phải ngủ chung với Hùng đó làm sao đây .Sao bao nhiêu chất xám của mình trong lúc này lại đi đâu hết nhỉ ... àh phải rồi .
    - Anh Hùng này ! tôi gọi bằng giọng ngọt nhất có thể
    - Anh nói rồi anh không cất đồ hộ nhóc đâu , ai bắt mang nhiều đồ làm chi.
    - Không , không phải chuyện đó . Đúng là đồ ngốc có ty đồ thế kia mà nhiều người ta làm một tý là xong thôi mà . Ý em là chuyện khác cơ .
    - Chuyện gì ?
    - Phòng có mỗi một giường thôi nghĩa là anh em phải ngủ chung ? Tôi vẫn cố gắng nói ngọt
    - Chứ còn gì ! Nhóc hỏi là thật chuyện đó là đương nhiên rồi có gì phải thắc mắc đâu .
    - Nhưng mà ... nhưng . Tôi ấp úng sao chuyện đó khó nói thế không biết
    - Có ghì thì cứ nói ra sao mà cứ úp úp mở mở như con gái thế . Hùng có vẻ hơi nổi giận
    - Em không quen ngủ chung .
    - Không quen rồi sẽ quen , mình là con trai mà lo gì . Sao Hùng lại hông nhiên thế không biết .
    - Nhưng em không thích . Lấy hết can đảm tôi nói . Hay là ...
    - Đừng có nói là anh xuống đất ngủ nha . Hùng cắt ngang lời tôi nhưng mà cũng tốt tôi đỡ phải nói ra cấu đó .
    - Đúng rồi sao anh thông minh thế vậy cứ thế nha . Tôi phán quyết .
    - Không ! nhóc thích nhóc đi mà xuống đất ngủ anh không xuống đâu .
    - Đi mà . Tôi năn nỉ .
    - Anh nói không là không .Hùng cương quyết .
    Thấy vậy tôi niền đổi hướng thuyết phục
    - Không nhường đúng là đò ích kỷ chỉ biết đến mình thôi . Vậy mà đòi làm anh người ta . Rồi tôi làm bộ mặt lạnh .
    Một lúc sau Hùng thấy tôi như vậy lền đến bắt chuyện .
    - Giận rồi àh . Hùng lay lay người tôi nhung tôi chả thèm để ý. Có thế mà cũng giận .
    - Anh dám giận anh . Tôi nói nhưng vẫn không nhìn Hùng .
    - Nhìn cái mặt thế kia mà bào là không giận . Được rồi anh xuống đất ngủ được chưa.
    Biết ngay mà cái chiêu này tôi sài nhiều mà bây giờ dùng lại mà vẫn hiệu quả như thường.
    - Thật nha . Nói lời phải giữ lấy lời đó . Tôi biết là Hùng không dám làm vậy đâu nhưng cứ phải nói cho chắc ăn .
    - Ùh . Nhưng nhóc phải chấp hành một điều kiện của anh .
    - Điều kiện gì . Thôi thắc mắc .
    - Đó là nhóc phải nhường đệm và một cái trăn cho anh nếu không ngủ dưới đát anh cảm lạnh mất .
    - Ok . Tưởng gì anh yên tâm . Em có mang theo một cái trăn rồi nên cho anh 2 thứ đo luôn miễn là anh không ngủ chung giường với em là được . Quyết định vậy nha .
    Tôi cười vui vẻ nhưng chợt nụ cười của tôi không còn như lúc đầu nữa vì tôi thấy Hùng đang nhìn tôi chằm chằm . Chắc Hùng biết là tôi biết Hùng đang nhìn tôi liền nói .
    - Thôi nhóc cất đồ đi , anh đi tắm dây .

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:37

    - Mệt quá!.
    Tôi hét lên một tiếng thật to để cho đỡ mệt vì vừa phải cất hết dống dồ đạc khủng bố của mình . Tại dì và Hùng không nói sớm nếu không thì đỡ phải mang nhiều thế này . Tôi nằm ra chiếc giường đầy êm ái và dễ chịu ước gì được mãi như thế này nhỉ nhưng chỉ đến tôi nay thôi tôi phải nhường nó cho Hùng rồi tiếc ghê . Nói đến Hùng mới nhớ Hùng ở trong nhà tắm nãy giờ mà chưa thấy ra không biết làm gì mà lâu thế không biết . Hay là Hùng biết là mình đang đợi nên cố tình tắm lâu đây đúng là đồ đáng ghét .
    - Anh Hùng! Anh có biết anh vô nhà tắm lâu lắm rồi không 15 phút rồi đó . Không biết em đang chờ àh . Tôi cố hét thật lớn để đề phòng trường hợp Hùng ngủ quên trong đó .
    - Anh ra ngay đây mới có 15 phút mà cứ như là sắp cháy nhà vậy . Hùng trong nhà tắm nói vọng ra . Chờ anh tý ra ngay đây .
    - Trời tắm lâu 15 phút mà kếu không có gì vậy mà lần trước thì mắng người ta thế này thế nọ . Đúng là cái đồ ....
    - Đồ gì thế ?
    Hùng từ trong phòng tắm bước ra và hỏi tôi làm tôi giật mình mà không nói hết câu . Tôi đã cố gắng nói thật bé rồi mà cũng nghe được đúng là đồ tai thính như .... Nhưng cũng may là mình chưa nói hết từ cuối cùng nếu không thì ....
    - Nói xấu người ta như vậy là không tốt đâu đấy nhóc . Hùng quay sang nhìn tôi nói
    - Ai nói xấu gì đâu . Con nói dối sau này con chết Diêm Vương đừng cắt lưỡi con nha .
    - Vậy thì vừa nãy nhóc định nói anh là đồ gì nói anh nghe coi . Hùng hỏi tôi
    - Ơ... em định nói cái gì thì kệ em anh tò mò làm gì .... nhiều chuyện . Tôi lúng túng trả lời .
    - Đúng rồi nói xấu người ta nên bây giờ không nói được chứ gì . Hùng cốc đầu tôi một cái rõ đau . Phải không nhóc ?
    - Á... đau . Anh đừng có cậy mình mình lớn mà cốc đầu người khác như vậy chứ . Người ta nhỏ bé yếu ớt thế này mà nỡ ra tay . Tôi thanh minh .
    - Nhóc tuy nhỏ nhưng mà đánh dá lắm đó bằng chứng vẫn còn trên người anh đây này nhìn đi .
    Bây giờ tôi mới để ý Hùng chỉ mặc mỗi một cái quần lửng đến đầu gối mà tôi còn tât cả các bộ phận khác thì coi nhưng là "phong trần" hết . Đây không phải là lần đầu tôi thấy Hùng phong trần như vậy mà có khi còn hơn nữa cơ nhưng đây là đầu tiên tôi được nhìn gần và kĩ như vậy . Những múi cơ bắp săn chắc do tập luyện của Hùng thu hút cái nhìn của Hùng khi Hùng về tủ lấy áo . Chắc do tập bơi nên Hùng rất cáo và có dáng như một người mẫu , hơn nữa chiếc quần lửng màu đen lại càng tôn lên làn dã trắng của Hùng nữa chứ làm tôi không thể nào mà rời mắt ra được ... Đúng là vẻ đẹp của tạo hóa. Nhưng mà trên làn da trắng đó đang có một vết bầm và tôi đoán đó là do hồi sáng mình cấu Hùng lúc ở trên xe . Nhưng mà lúc đó tôi đã cố nhẹ tay rồi mà không ngờ nó vẫn đau như vậy .
    - Làm sao mà nhìn kĩ vậy . Hùng vô tình quay và bắt gặp ánh mắt tôi đang nìn chằm chằm vào cơ thể của mình .
    - Không ... không có gì . Tôi hơi ngại .
    - Có thật không có gì không vậy hả nhóc .
    Lúc này Hùng đã tiến đến gần tôi và sau khi kết thúc câu nói của mình thì mặt Hùng và mặt tôi đã gần như chạm vào nhau . Bây giờ tôi có thể cảm thấy hơi thở ấm nóng của Hùng đang phả vào mặt mình . Tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp , các mặt máu đang căng phồng ... tôi không thể kiểm soát được cơ thể của mình . May mắn sao sao bộ óc của tôi vẫn còn một chút gì đó tỉnh táo nên đã cho tôi một chút bình tĩnh.
    - Em ... đi.... tắm đây . Nói dồi tôi cầm quần áo chạp vào phòng tắm với tốc độ nhanh nhất có thể .
    Vào đến phòng tắm đóng cửa lại nhìn vào trong gương thì mặt tôi đã đỏ như quả gấc từ hồi nào , tim bây giờ vẫn còn chưa dập đúng nhịp vốn có của nó . Để giúp mình lấy lại sự bình tĩnh vốn có của nó tôii liện cở hết quần áo và bước vào bồn tắm . Dòng nước mát lạnh bắt đầu làm tôi cảm thấy thỏa mái và đễ chịu . Vừa ngâm vào bồn tắm có ít phút mà tôi có cảm giac mình như đang ở trên mây vậy thật dễ chịu bao nhiêu mệt mỏi của chuyến đi và cả chuyện vừa nãy đã tam biết mất . Tôi liền lấy lọ sữa tắm của mình và đổ vào bồn , dòng sữa trắng từ lọ chảy ra hòa quện với nước cộng thêm lực tác động từ cánh tay của tôi nữa đã làm cho cả cái bồn tắm ngập chìm trong bong bóng xà phòng . Từ nhỏ tôi đã thích tắm trong bồn đầy xà phòng như thế này rồi vì như vậy tôi có cảm giác mình như là một nàng công chúa trong truyện cổ tích vậy . Đang đùa nghịch với đám xà phòng thì bất ngờ cánh của nhà tắm đột nhiên mở toan ra Và có...người ... đang bước vào .
    -Á ...Á .....Á ....Á . Tôi hét lớn hết cỡ .
    - Xin ... xin lỗi tôi nhầm phòng . Rồi người đó đóng của lại và biến mât cảnh đó diễn ra thật nhanh chóng .
    Tôi thì vẫn hoảng hồn vì vụ vừa rồi do luc nãy mới đóng cửa thôi chứ chưa khóa nên mới bị như vậy
    - Mình thật là đãng chí. Tôi tự trác mình .
    Nhưng mà người đó là ai vậy , do chuyện đó sẩy ra nhanh quá nên tôi không nhìn được rõ mặt người đó nhưng nghe giọng nói và dáng dấp người đó thì tôi có thể đoán được đó là một người thanh niên hơn tôi khoảng 4 đên 5 tuổi gì đó . Nhưng mà người đó là ai mài lại vào nhầm phòng được cơ chứ .
    Rồi tôi xả nước và mặc quần áo vào để đi ra ngoài không dám tắm nữa vì nỡ có ai vào nữa thì chết . Không biết người vừa nãy có nhìn thấy cái gì của mình nếu có thì chết . Nhưng mà trong bồn lúc nãy nhiều bong bóng xà phòng chắc không nhìn thấy gì đâu . Lần sau đi tắm nhơ phải khóa kĩ cửa mới được . Tôi ra ngoài và giật mình vì .... vì cái tên vừa nãy đang ngồi trong phòng của tôi mà thầm chí hắn đang ngồi trên giường của tôi nữa chứ . Thấy tôi từ trong phòng tắm bước ra người đó liền đứng dậy và tiến lại gần tôi .
    - Xin lỗi cậu vì chuyện vừa nãy nha . Vì tôi tường Hùng ở trong phòng một mình nên mới làm như vậy .... không ngờ hùng lại ở chung phòng với cậu . Hành động lúc nãy có hơi lỗ mãn thì cậu bỏ qua cho tôi nha . Người đó nói một thôi một hồi để giải thích hành động của mình còn tôi vì quá bất ngờ về sự tự tin của anh ta nên chỉ biết lắng nghe
    - Không ... không sao . Tôi hơi ấp úng và hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh . Không sao mà chúng ta đều là con trai nên anh không có gì phải ngại đâu . Tuy bên ngoài tôi nói vậy nhưng bên trong thì có sao đó vì tý nữa anh ta lấy mât công sức 17 năm mặc quần áo và bao nhiêu công sức giữ gìn của tôi . Nhưng tôi để ý lúc tôi nói anh ta cưa nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt hơi kì quặc .
    - Vậy hả ! Thế thì tốt rồi . Câu nói và ánh mắt anh ta có điều gì đó không tự nhiên làm tôi có cảm giác hơi lo lắng. Vậy chúng ta làm quen nhé ! Tôi tên tiến học sinh sinh viên năm thứ 3 đại học kinh tế quốc gia và cũng là anh họ của Hùng còn cậu ?
    - Tôi ... tên là Trang là con riêng của cha dượng Hùng và cũng là bạn học cùng lớp với Hùng . Tôi hơi ấp úng vì màn làm quen của anh ta .
    - Cái gì ! cậu tên Trang hả ! Tên cậu nghe cứ như tên con gái đấy nhỉ ?
    - Ùh đúng đó là tên tôi có sao không vậy . Tôi đã phát chán lên khi mỗi khi ai biết tên tôi hầu như đều có thái độ như vậy .
    - Không... Tôi không có ý gì cậu đừng hiểu nhầm nha , tên cậu đẹp lắm ... đẹp như người vậy .
    Rồi anh ta nhìn tôi bằng một ánh mắt mà từ trước đến nay chưa ai nhìn tôi như vậy cả điều đó làm tôi thấy sợ . Và tôi cũng không hiểu được câu nói của anh ta có ý gì nữa .
    - Chúng ta bắt tay làm quen nhé . Anh ta đề nghị và giơ tay ra trước .
    Tôi cảm thấy hơi lo lắng và e dè không dám giơ tay ra nhưng tôi chợp bắt gặp ánh mắt anh ta đang nhìn tôi có vẻ gì đó như đang năn nỉ và tội nghiệp . Mà hơn nữa chuyện đó cũng chỉ là bình thường thôi mà nên tôi quyết dịnh giơ ta ra . Nhưng khi tôi vừa mới đưa tay ra thì anh ta đã nắm lấy tay tôi và cầm rất chặt . Khỏang 3 giây sau tôi liền rụt tay lại vì không thể chịu nổi cảm giác anh ta bắt tay tôi . Nó không còn là anh ta bắt ta tôi nữa mà dườn như anh ta đang cầm tay tôi rồi ... cầm rất chặt mới đúng chứ . Và anh ta rất chú ý đến hành động đó của tôi .
    - Chắc cậu cũng đã mệt vì chuyến đí đến đây bây giờ tôi sẽ về phòng để cậu nghỉ ngơi. Chào cậu .
    - Chào anh . Tôi đáp lại.
    Anh ta bắt đầu đi ra ngoài phòng, anh ta đi qua tôi và anh ta thi thầm vào tai tôi .
    - Tay cậu mềm như tay con gái vậy .
    Tôi chợt quay người lại vì câu nói của anh ta thì anh đã biến mất sau cánh cửa . Từ trước đến nay tôi chưa gặp một ai như anh ta , anh ta có những hanhgf động làm tôi khó kiểu và hơn nữa những hành dộng và lời nói anh ta có ý gì ... hay chỉ là do vô tình

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:37

    - Nhóc xuống ăn cơm .
    Hùng mởi cửa đẩy vào làm tôi giật mình tỉnh ngủ và ngã lăn ra đất .
    - Sao anh vào phòng mà không gõ cửa vậy làm người ta giật cả mình . Tôi vừa nói vừa bò dậy .
    - Đây là phòng của anh , làm sao anh phải gõ cửa chứ .
    - Nhưng đây cũng là phòng của em mà , có phải là phòng của riêng anh đâu . Mà anh đòi tự do như vậy chứ . Tôi bực mình bị phà vỡ giấc ngủ ngon lành , sao dạo này mình hay ngủ thế không biết , khéo béo lên cân thì chết .
    - Làm gì mà nhóc bự mình vậy ... hay là nhóc làm gì mờ ám sợ người ta biết đúng không .
    Hùng vừa nói vừa đi quanh tôi , cứ như đang thẩm vấn tội phạm ấy . Còn tôi thì hơi lúng túng vì không biết trả lời Hùng ra sao chẳng lẽ lại nói chuyện lúc nãy cho Hùng biết . Tốt nhất là im lặng .
    - Đúng rồi nên không nói được câu nào chứ gì . Hùng lại tiếp tục công việc của mình . Nhóc làm cái gì khai mau . Càng nói Hùng càng tiến sát đến người tôi hơi .
    - Đúng cái gì mà đúng ... chỉ đoán mò là giỏi thôi . Tôi đẩy Hùng ngã lăn ra giường . Làm gì ... có chuyện gì đâu mà nói . Thôi cuông ăn cơm thôi .
    Rồi tôi chyaj xuống nhà nếu không ở trên đó thêm một phút nưa chắc tôi chết vì sự tra hỏi của Hùng mất .
    -------------o0o---------------------o0o--------------------------
    Vừa xuống tới bếp tôi đã chạm mặt Tiến đang dọn thức ăn ra bàn giúp bà . Thấy tôi anh ta liền nháy mắt đầy ẩn ý làm cho tôi không biết làm thế nà mà chỉ biết đứng như chờ trồng mà thôii .
    - Kìa ngồi vào bàn đi cháu . Tôi liền ngồi xuống bàn , thấy tôi đi một mình bà hỏi tiếp . Hùng đâu rồi cháu bà vừa kêu nó lên gọi cháu mà ?
    - Dạ anh Hùng đang ...
    - Cháu có mặt đây bà . Tôi đang nói thì bị bà cắt ngang .
    - Vậy là mọi người đã đông đủ ta bắt đầu ăn thôi . Ông lên tiếng .
    - Wua ! sao nhiều món ăn vậy !
    Tôi không thể thốt lên như thế được vì trên chiếc bàn đựng đầy thức ăn mà toàn là những món tôi thích .
    - Đó là nhờ nhóc đó . Hùng trả lời tôi
    - Nhờ em !!! Tôi không hiểu sao tôi và việc có nhiều món ăn thì có liên quan gì tới nhau cơ chứ .
    - Sao lại không !. Em không biết là em là khách quý của ông bà đó , và cũng nhờ có em mà anh và Hùng có dịp được ăn nhiều món ngon thế này . Tiến trả lời thay cho Hùng .
    - Thật vậy hả . Tôi vãn còn thắ mắc .
    - Em không tin hả hỏi bà thử xem . Hùng nói
    - Có thật như anh Tiến và Hùng nói không hả bà ? Tôi quay sang hỏi bà cho chắc ăn .
    - Có gì đâu đây là lần đầu cháu về đây nên bà nấu thêm vài món thôi mà . Cháu cứ ăn tự nhiên đừng làm khách nha đều là người nhà cả mà .
    - Cháu cảm ơn bà . Về việc ăn uống cháu không làm khách đâu bà yên tâm . Làm sao àm có thể làm khách được khi trên bàn toàn món tôi thích hơn nữa dạ dày tôi đang biều tình dầm dộ nữa chứ . Nhưng sao bà biết cháu thích ăn những món này vậy ?
    - Đây là do ... bà ngập ngừng như đang cầu cứu ai đó rồi một lúc ... dó là do bà đoán vậy ai ngờ trúng thiệt
    - Vậy hả bà tài ghê . Nhưng mà lần sau nấu ăn bà cho cháu nấu cùng với nha chứ để bà làm một mình cháu ngại lắm .
    - Cháu cũng biết nấu ăn hả . Bà hỏi tôi với một giọng hơi ngạc nhiên .
    - Dạ cháu có biết tý chút . Do ngày xưa má cháu có dạy một số món rồi sau này khi má mất cháu có học thêm để nấu cho ba ăn vì ba cháu không thích ăn cơm bụi . Nhân dị này cháu cũng muốn học thêm vài món nữa đẻ sau này có vào đại học đỡ lúng túng .
    - Vậy hả ! Cháu đảm đang quá nhất định bà sẽ dạy cháu . Nghe bà nói câu này tôi thấy mát lòng mát dạ . Ước gì bà có một đứa cháu như cháu nhỉ chứ bọn thằng Tiến với Hùng chỉ biết ăn thôi chứ có biết nấu cái gì đâu . Từng nời của bà như muốn nâng tôi lên mây vậy .
    - Chà chà nhóc mới về đây thôi mà đã chiếm hết tình cảm của bà dnahf cho bọn anh rồi . Thật sai lầm khi đưa nhóc về đây . Hùng đang ganh tỵ với tôi kìa .
    - Hứ tại em dễ thương nên bà mới quý chứ có ai như anh ... vô duyên ai người ta quý chứ . Này cái đó là của em mà anh ăn rồi thì phải nhường em chứ . Tôi biết ngay là Hùng nói vậy để chôm lấy cái đùi gà bà vừa gắp cho tôi mà nhưng làm sao tôi có thể để mất dễ dàng như vậy được cơ chứ .
    - Đúng rồi Trang rất dễ thương mà nên mới gặp ai cũng phải có cảm tình với nhóc chứ . Tiến nói làm tôi không hiểu ý anh ta là gì . Cho em cái của anh nay . Rồi Tiến gắp cái đùi gà của mình cho tôi .
    - Thế chiều nay mấy đứa định đi đâu chơi cậy . Bây giờ ông mới lên tiếng vì từ nãy tới giờ bị mọi người nói mất phần rồi còn đâu.
    - Dạ bọn cháu chưa biết ạ . Hùng trả lời . Thế chiều nay ông bà định làm gì vậy ?
    - Chiều nay ông bà phải ra nhà hoa ở ngoìa cánh đồng hoa . Có mấy người hôm qua nghỉ nên ông bà phải ra hộ chứ nếu không không kịp mai giao cho người ta mất .
    - Cánh đồng hoa!! Nghe đến 3 từ này là mọi hoạt động ăn uống của tôi đột nhiên dừng lại . Có phải là ông vừa nói đến cánh dồng hoa đúng không ạ .
    - Ùh đúng vậy .Sao cháu lại ngạc nhiên đến vậy . Chả lẽ Hùng không nói gì với cháu sao .
    - Dạ không ạ .
    - Vậy em không biết đây là nơi cung cấp hoa lớn nhất thành phố mình sao . Tiến thắc mắc hỏi tôi .
    - Không . Tôi vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì cả
    - Cháu không biết là đúng rồi vì cánh đồng đó mới có cách đây 2 đến 3 năm thôi mà .
    - Sao lại vậy hả ông . Tôi vẫn thắc mắc .
    - Vì cánh đồng đó không trông hoa màu được mà cách đây 2 đến 3 năm ông mới nghỉ hưu nên ông và mấy người nông đân bàn cách trồng hoa ai ngờ lại có hiệu quả nên cánh đòng mới có từ đó . Cồn ông thì vẫn say mê công việc nghiên cứu do trước ông là một cán bộ công nghiệp mà nên ông có xây 1 nhà kính để trồng một số loại hoa mới trước khi cho mấy người đan trồng . Hùng giải thích cho tôi còn tôi thì lúc này mới hiểu mọi chuyện .
    - Ra là vậy ! Em thấy cái đó thú vị nha hay vhieeuf nay mình ra đó cùng ông bà đi tiện thể giúp ông bà luôn .
    - Ý kiến đó hay đó cháu àm ra đó thì nhất định cháu sẽ thích . Bà ủng hộ tôi .
    - Vậy hôm nay cả nhà mình cả nhà mình ra đó nha . Ông quyết định nhưng mà nhìn mặt Hùng thì có vẻ đó hơi khác chắc lại lười việc đây . Thông nhất là 2h30 mọi người phải chuẩn bị xong nghe chưa. Ông nói tiếp .
    - Giậy ! Anh Hùng dậy mau ...! Dậy nhanh ông bà đang chờ kìa . Bây giờ tôi mới biết Hùng cũng hay ngủ nướng như mình .
    - Gọi cái gi vậy .... đang ngủ ngon mà ... phiền quá nhóc ơi . Hùng lờ đờ mò dậy , hai mắt vẫn nhắm tịt lại không chịu mởi ra .
    - Sắp 2 giờ 30 rồi đó không dậy chuẩn bị đi ra đồng giúp ông bà sao bây giờ em mới biết anh cũng có bệnh lười lao động nữa đó . Tôi căn nhằn .
    - Ra đó thì có gì mà hay đâu mà nhóc hứng thú quá vậy . Đừng nghĩ ra đó là được chới đâu nha làm việc cực khổ lắm đó nhất định nhóc sẽ hối hận cho coi . Có vẻ Hùng đang dọa tôi nhưng giọng vẫn còn ngái ngủ nên chả có sức thuyết phục gì cả .
    - Anh định dọa em đấy àh , chưa thử sao biết được . Rồi tôi bước ra mở cưởi phòng. Anh nhanh lên đi không ông bà chờ đó .
    - Được rồi nhóc sẽ phải tin lời anh nói là đúng .
    Mặc kệ cho Hùng nói thế nào vì trong lòng tôi đang rất hồi hộp chờ đợi được đi ra cánh đồng hoa . Không biết nó sẽ như thế nào nhỉ? Có nhiều loài hoa mình thích không ? Không biết nó có như trong phim không ta ? Vô số câu hỏi mà tôi đặt ra mà không biết trả lời thế nào điều này càng làm tôi thích thú hơn .
    ---------------------------------o0o---------------------

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:38

    Tôi xuống dưới nhà thấy ông bà đang chuẩn bị mọi thứ cho công việc buổi chiều ở ngoài đồng .
    - Ông , bà có cần gì không cháu giúp cho . Tôi để nghị
    - Cũng không có gì đâu ông , bà làm xong hết rồi chỉ chờ cháu và Hùng nữa là đi thôi . Thế Hùng đâu cháu . Bà hỏi tôi .
    - Dạ... anh ấy đang xuống đó bà . Tôi trả lời .
    - Cái thằng chỉ được cái ngủ nướng là tài . Ông nói
    - Cháu đâu có ngủ nướng đâu ,ông chả biết bênh cháu nội gì cả .
    - Cha anh . Ông mắng yêu Hùng làm tôi lại nhớ đến ông , bà ngoại của mình . Giá như ông , bà cũng ở Việt Nam thì tốt nhiều lúc tôi sẽ không cảm thấy cô đơn và tủi thân như thế này . Hùng có một gia đình thật hạnh phúc .
    -Sao vậy cháu . Bà giục tôi làm tôi giật mình vì mải nghĩ lung tung . Lên xe đi chứ .
    - Dạ . Tôi leo lên đằng sau chiếu xe tải ngồi với bà , ông và Hùng còn Tiến thì lái xe .
    Chiếc xe của chúng tôi rời khỏi ngôi nhà của " cổ tích " của ông bà Hùng và tiên ra phía cánh đồng . Tôi bắt đầu cảm thấy bầu không khí trong lành và những làn gió man mát từ phía cánh đồng thổi vào làm con ngừoi ta cảm thấy dễ chịu à làm tôi càng háo hức hơn . Và cánh đồng hoa dần dần hiện ra trướng mắt tôi . Những sắc màu của tự nhiên đang hòa quện vào mới nhau thật tuyệt màu xanh tươi mát của lá cây, màu tím của violet , màu hồng rực rỡ của hoa hồng ,không rực rỡ nhưng vẫn nổi bật là thạch thảo và Baby hay là những luống hoa dơn đầy màu sắo ,... không biết bao nhiêu loài hoa hiện ra trước mắt tôi có cả những loài tôi mới thấy lần đầu nữa .
    - Wua đẹp quá ! Tôi không thể nào kimf hãm được cảm xúc của mình được nữa mà phải thốt lên . Nhiều hoa đệp quá anh Hùng nhìn kìa .
    - Có gì đâu mấy loại hoa này mình vẫn thấy thường ngày mà chỉ khác là nó không ở trong lẵng mà ở ngoài đồng thôi . Tôi nhìn sang thấy hùng đang tựa vào thành xe mà ngủ .
    - Đúng là đồ khô khan không có cảm xúc . Tôi bực mình nói rồi tôi quay sang ngắm cánh đồng tiếp . Đi khoàng 200m nữa chúng tôi đến một cái nhà kính và chiếc xe dừng lại .
    - Mọi người xuống xe nhanh đi đi hôm nay có nhiều việc cần phải lam lắm . Ông nhắc nhở mọi người . Hùng mau xuống xe .
    Rồi tất cả xuống xe di vào trong nhà kính , bên trong nhà kính lại càng làm tôi bất ngờ hơn vì bên trong cũng rất nhiều các loại hoa nổi tiếng và đắt giá nhưng tôi không thể nhớ nổi tên chúng nhưng . Rồi tôi đi theo ông bà đến một khu trồng toàn hoa hồng và đông tiền .
    - Nhiệm vụ của chúng ta là thu hoạch hết chỗ hoa Hồng này . Ông nói với mọi người . Thôi mọi người chuẩn bị đi 10 phút nữa là bắt đầu làm việc .
    Rồi sau đó tôi cùng mọi người thu hoạch hoa lúc đầu tôi chưa biết làm nên nóng ngóng bị gai hoa hồng đâm cho mấy cái . Nhưng may mà có bà bảo cách làm nên về sau không bị nữa cắt hoa chỉ được đứng không được ngồi nên mỏi hết cả chân đúng là mệt thật nhưng mà vẫn vui .Mọi người ai cũng hăng say làm việc nên tơi 6h tối toàn bộ số hoa đã được thu hoạch hết . Sau đó thì mọi người quay sang bó ho việc này dễ hơn việc cắt hoa nhiều .
    - Bà oi mình cát nhiều hoa này thì chắc có đơn đặt hàng hả bà . Câu hỏi này của tôi có vẻ khá ngớ ngân thì phải .
    - Đơn đặt hàng này vỗn dĩ là của mấy nhà nông dân khác nhưng do hoa trong nhà kính này đến lúc phải thu hoạch rồi nên mấy bác dó nhừng cho nhà mình . Nhà kính này vốn dĩ là để ông trông và nghiên cứu giông mới cho mây bác đó nhưng về sau thấy còn nhiều chỗ trống quá nên ông bà mói trồng hoa hồng và đồng tiền .
    - Ra vậy . Đơn đặt hàng thì mang đi đâu vậy bà
    - Hoa này sẽ được mang vào nhà hàng ,khách sạn của khu phố gần đây và một số gia đình khác nữa . Hôm nay Tiến phải đi đưa hoa cho bà đó do mấy người đưa hoa cho gia đình nhà mình dạo này nghỉ . Mai nhiều thê này không biết nó có đem kịp cho người ta không nữa .
    - Hay bà để cháu đi đưa hoa cùng Tiến cho . Tôi đề nghị
    - Chúa định đi đưa hoa cho bà hả cháu không nói đùa đấy chứ .
    - Không mà cháu không đùa đâu . Nhân dịp này cháu đi thăm quán nơi này luôn.
    - Nhưng mà đi đưa hoa mệt lắm đó phải dậy sớm này , chở hoa bằng xe đạp nữa chứ đường vào đó cũng hơi xa nữa .
    - Không sao mà cháu làm được bà cho cháu giúp bà nha . bbaf đừng lo chắu cũng khỏe lắm mà .
    - Không được đi . Tôi quay lại xem ai phản đối mình thì ra đó là Hùng . Trước khi di dượng có nhờ anh chăm sóc nhóc . Nhóc đi đưa hoa sớm như vậy lỡ ốm thì sao thôi ở nhà đi anh sẽ đi đưa hoa cùng anh tiến cho .
    - Hùng nó nói phải đó . Bà cũng tán thành với ý kiến của Hùng nữa .
    - Làm gì mà lo cho người ta kinh vậy cậu ta cũng 17 tuổi rồi có phải con nít đâu mà em lo lắng như vậy . Tiến tiến gần khoắc tay lên vai Hùng mà nói .
    - Anh thì biết cái gì . Hùng gắt .
    - Không em không chịu ở nhà đâu , anh định lấy cớ đi đưa hoa cùng Tiển rồi 2 người đi chơi riêng chứ gì đừng hòng . Tôi bắt đầu nổi giận .
    - Đi đưa hoa chứ đi đâu đâu mà nhóc hăng hái vậy anh nói rồi không được đi . Hùng bắt đàu hơi to tiếng .
    - Hùng sao cháu nổi nóng vậy Trang nó muôn thì để cho em nó đi sao cháu cấm em . Ông lên tiếng .
    - Nhưng mà ông ơi ... HÙng đang định nói thì bị ông cắt ngang .
    - Đây là lần đầu Trang về đây thì cháu cũng phải để em nó đi thăm thú nơi đây chứ . Mai cháu cứ đi đưa hoa đi ông quay sang tôi nói .
    - Dạ cháu cám ơn ông . Rồi tôi quay sang Hùng rồi tỏ vẻ vui mừng đẻ Hùng tức cho bõ ghét .
    - Thôi muộn rồi về chúng ta về nhà thôi

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:38

    Tắm xong thật thoải mái ngay hôm nay quả là mộ ngày mệt mỏi , tôi từ phòng tắm bước ra và nằm ngay xuống giờng . Ôi cái giường mới êm ái và đễ chịu làm sao
    - Ôi hôm thật là một ngày mệt mỏi .
    Bỗng Hùng đẩy cửa bước vào từ lúc ở nhà kính về mỗi lần nhìn thấy tôi Hùng đều tỏ một vẻ gì đó làm tôi vô cùng khó hiểu .
    - Nhóc cũng biết mệt sao . Hùng nói và tỏ vẻ giận dỗi chắc tại hôm nay tôi không nghe lời Hùng đấy mà .
    - Vậy anh tưởng em là siêu nhân sao mà không biết mệt . Tôi trả lời .
    - Mệt vậy thì sao còn đòi đi đưa hoa . Hùng vẫn tỏ vẻ bực bội .
    - Hóa ra anh vẫn giận chuyện đó hả , em chỉ đi 1 lần này cho biết với lại thăm quan nơi này thôi mà . Tôi đành phải chiụ thua Hùng thôi chứ cứ cãi Hùng thế này không thành người yêu lại không thành anh em được nữa thì chết .
    - Một lần cũng không được .
    - Thôi mà 1 lần thôi , làm gì mà anh khó tính thế . Không hiểu sao tôi lại xuống giọng đến vậy mọi lần là Hùng cơ mà nhỉ .
    - Được rồi nhớ đấy 1 lần thôi đấy biết chưa , không có lần sau đâu đấy .
    - Biết rồi . Cuối cùng thì Hùng cũng đồng ý vậy là tốt quá rồi còn gì .
    Bỗng nhiên Hùng liền nàm xuống giường tôi .
    - Hôm nay mệt thât bây giờ phải đi ngủ để lấy sức thôi .
    - Muốn ngủ thì xuông dươi mà ngủ nha , đây là giường của em đừng có mơ mà được ngủ ở đây . Hùng định ngủ ở đây sao đừng có mơ .
    - Không , anh thích ngủ ở đây hơn , ngủ ở trên đây thích hơn có . Hùng ngoan cố .
    - Anh có xuống không , nếu không là em đạp xuống đấy nha . Có xuống không . Anh đinh nuốt lời hả . Tôi bắt đầu đảy Hùng xuống dưới .
    - U`h anh nuốt lơi đó thì sao nào ... Nhóc làm gì được anh . Hùng khỏe quá tôi không thể đẩy được mà đạp lại càng không .
    - Anh ... anh nuôt lời nè ... em cho anh chết thì thôi .

    Không đánh được thì tôi cù hùng may quá hùng cũng có máu buồn nên Hùng phải tránh . Nhưng Hùng cũng không vừa cũng phải công lại và vô tình chúng tôi đều lao xuống đất ... Và ... và Hùng đang đè lên tôi .... kinh khủng hơn nữa môi tôi và môi Hùng đang chạm vào nhau . Mắt tôi và mắt Hùng đang nhìn chằm chằm vào nhau . Bây giờ tôi cảm nhận hơi thở hổn hẻn , nóng ấm của hùng đang phả vào mặt tôi . Còn các mặch máu của tôi thì đang căng phông mà đang chày ào ào mạnh mẽ tới các nơi trên cơ thể . Tim khôing thể xác định được nhịp của nó nữa mỗi lúc một kiểu . Tôi .... tôi không làm chủ được bản thân mình nữa mọi hoạt động của cơ thể không nghe theo lời của tôi nữa và tôi cảm thấy hơi khó thở và tôi cố hết sức mới đẩy đươc Hùng ra . Bây giờ cơ thể tôi mới đần đần trở lại trạng thái bình thường . Mặt tôi bắt đầu nóng nên và tôi không dám ngẩng lên nhìn Hùng nữa và tôi liền chạy vào nhà tắm đóng chặt cửa lại . Mặt tôi bây giờ đã nóng bừng nên như quả gấc còn nhịp tim thì vẫn đập nhanh liên hòi không kìm chế lại được . Tôi vội tạt nước vô mặt để cho tình táo. Khi cơ thể đã hoàn toàn tỉnh táo tôi mới nhớ lại xem chuyện gì đã xảy ra và tôi vôi bịp miệng lại vì ... vì .... Vừa nãy tôi đã hôn Hùng . Nó thật khác nụ hôn của Tuấn trước kai đã dành cho tôi . Nhưng tại sao tôi lại vui đến vậy . Tôi đã cố gắng không được cho mình thích Hùng rồi mà sao cái cảm giác đó lại càng lớn lên trong tôi như vậy . Tôi không thể thích Hùng được ... không thể . Hùng hiện đang rất hạnh phúc bên gia đình và hơn nữa Hùng đã có người yêu rồi cơ mà tôi không thể phá vỡ những thứ đó của Hùng được ... không thể . Tôi không thể yêu Hùng được nhưng nghĩ đến chuyện xa Hùng tôi lạ sợ vậy nhưng cảm giác hạnh phúc khi được ở bên hùng lại hiện về ám ảnh tôi vậy . Không được cho dù đau khổ đến mấy mình cũng phải xa Hùng mình đã quên được Tuấn thì nhất dịnh sẽ quên được Hùng nhất định thế . Rồi tôi lấy hết can đảm tôi bước ra ngoài vì tôi biết Hùng đang ở ngoài kia vì vậy phải chuẩn bị thật tốt coi mọi việc như bình thường .
    Nhưng khi tôi vừa bước ra thì căn phòng đã khôn còn ai nữa chắc Hùng biết là tôi ngại nên đã tạm lánh đic hỗ khác rồi . Thôi hôm nay nhiều chuyện như vậy là quá đủ rồi mình đi ngủ thôi chác khi mình ngủ rồi thì Hùng sẽ đỡ ngại và mới dám vào phòng đi ngủ . Nhĩ vậy nên tôi leo lên giường và bắt đàu chìm vào giấc ngủ của mình ... Good night
    - Nhóc ... đậy mau ... Có tiếng ai đó gọi tôi mà giọng thì cực kì ngái ngủ .
    - Ghì thế ... hãng sớm mà.... cho ngủ chút nữa coi . Tôi cũng buồn ngủ không kém . Hôm qua thao thức mãi mà không ngủ được . Cứ nhắm mắt vòa là cảnh giữa tôi và Hùng lại hiện lên trước mắt , rồi tim lại đập thình thịch mặt cứ nóng bừng nên nữa chứ . Mãi mới chợp măt được một tý thì đã bị gọi dậy .
    - Nhóc kìa ... bà gọi dậy đi đưa hoa rùi ..... đấy . Tuy giọng nói cứ càng ngày càng bé đi do buồn ngủ nhưng tôi cũng đủ nghe được nội dung câu nói mà bửng tỉnh dậy .
    Trời mới nhắm mắt được một chút mà đã 4h rồi cớ àh . Tôi dụi mắt cho tỉnh hẳn rồi bước vào nhà tắm đánh răng rửa mặt đẻ chuẩn bị đi đưa hoa . Tôi bước ra thì đã thấy Hùng chui vào trong chăn ngủ từ bao giờ , không biết hôm qua mấy giờ thì Hùng mơi về phòng chắc cũng muộn lắm vì cho đến lúc tôpi ngủ thì vẫn chưa thấy Hùng về . Rồi tôi chợt nhớ ra việc cần làm là đi xuống nhà ngay không bà chờ lâu lại bào Tiến đi một mình thì toi mất công thuyết phục mọi người mất . Rồi tôi lao ra khỏi phòng .
    - Làm gì mà vội vàng thế nhóc . Nghe thấy từ "nhóc " tôi giật cả mình vì tưởng đó là Hùng nhưng không phải . Tiến tiến gần tới tôi với bộ mặt vẫn còn lộ rõ nét buồn ngủ . Không phải vộ thế đâu nhóc àh .
    - Cái anh gọi em là gì ? Tôi thắc mắc vì từ trước đến nay chỉ có Hùng mới gọi tôi như vậy mà thôi .
    - Là nhóc chứ cong là gì lạ lắm sao hay là anh không được gọi như vậy .
    - Không . Vì từ lâu nay chỉ có Hùng gọi tôi như vậy nên tôi đã coi đó là tên gọi thân mật giữa tôi và Hùng rồi nên khi có người khác gọi tôi như vậy tôi có cảm giác sao sao ấy .
    - Sao Hùng gọi được mà anh lại không gọi được ? Tiến hỏi lại tôi .
    - Đấy là vì .... là vì . Tôi lúng túng .
    - Sao mặt lại đỏ lên thế kia . Mặt Tiến kề gần sát mặt tôi làm tôi ngại nên vội quay đi chỗ khác . tuy quay đi nhưng tôi biết Tiến đang tủm tỉm cười rồi Tiến đặt tay lên vai tôi rồi nói . Thôi đi xuống nhà đi kẻo bà đợi
    ----------------------o0o-------------o0o-------------------------
    - Các cháu nhớ những địa chỉ cần đưa hoa đến chưa . Bà hỏi chúng tôi
    - Dạ cháu nhớ rồi . Từ nãy đến giờ tôi nóng lòng muốn chết muốn được đi đưa hoa ngay nhưng không được . Vi khi xuống tôi và Tiến phải xếp hoa lên xe đạp để chở đi nhưng bà không cho tôi động tay vào tôi phải năn nỉ mãi bà mới cho tôi làm, khi làm xong tôi lại phải đọc qua một lượt những địa chỉ phải đưa hoa đi . Bây giờ chúng cháu có thể đi được chưa bà .
    - Được rồi nhưng 2 đứa phải nhớ cẩn thấn đấy nha . Bà lại dặn lại một lần nữa .
    - Dạ chúng cháu biết rồi mà . Tôi trả lời .
    - Bà ơi bây giờ bà mà không cho chúng cháu đi có người chết vì nóng lòng đó bà . Tiến nói . thôi chúng cháu đi đây .
    Sau câu nói của Tiến rồi tôi chà bà rồi cùng Tiến leo lên xe cùng Tiến bắt dầu công việc của mình . Không khí sáng sớm của vùng thôn quê thật tuyệt khác hẳn với không khí của thành phố . Không khí trong lành hơn , thỉnh thoảng ngoài tiếng chim hót véo von ra còn có tiếng gà gáy sớm nữa chứ , nhưng con đường tuy cũng được dải bằng bê tông nhưng vẫn có cái ghì đó đặc biệt của vùng quê . Ỏ đằng xa mặt trời cũng đã bắt đầu có những tia sáng đầu tiên của ngày mới .
    - Nhóc này . Đang đi tiến dột ngột hỏi tôi .
    - Gì vậy . Không biết sao tôi lại có cảm giác hơi khó chịu với tiến hay tại Tiến gọi tôi bằng cái tên mà thường ngày chỉ có Hùng mới gọi tôi nên tôi mới như vậy .
    - Hôm qua em với Hùng cãi nhau vì chuyện nhóc đòi đi đưa hoa hả ?
    - Đâu có . Không hiểu sao Tiến lại thắc mắc chuyện này nhỉ .
    - Vậy sao hôm qua anh thấy hùng ngồi ngoài vườn tôi muộn mới đi ngủ đã thế sáng nay khi đi qua phòng của 2 đứa anh thấy Hùng nhủ ở dưới sàn ?
    - Chuyện đó là .... là vì ..... Tôi lại lúng túng rồi sao cứ mỗi khi nói đến chuyện giữa tôi và Hùng tôi lại lúng túng vậy thế không biết .
    - Là sao ? Tiến hỏi dồn .
    - Hùng ngủ dưới đất là do chúng em không muốn ngủ chung thế thôi . Tôi trả lời Tiến .
    - Vậy còn chuyện Hùng ngồi ngoài vườn thì sao ? Tiế tiếp tục hỏi .
    - Chuyện đó ... chuyện đó thì anh ... anh phải hỏi Hùng chứ em biết sao được . Tôi bắt đầu làm tôi bực mình vì tôi không thể nói chuyện tối qua ra được . Mình chuyển đề tài được không vậy ?
    - Ok ! Chắc Tiến nhận ra vẻ bối rối của tôi nên đồng ý . Vậy sao em thích đi đưa hoa vậy nhóc ?
    -Àh ! Chuyện đó đơn giản thôi . Trước đây em có xem phim "tình yêu từ những bông hoa " nhân vật chính là một cô gái nhà nghèo làm nghề trồng hoa mà em rất thích . Sáng nào cô cũng phải đạp xe đi đưa hoa rất vất vả và trong một lần đi đưa hoa cô đã bị tai nạn . Và người gây tai nạn đó là một chàng trai nhà giàu vô cùng lạnh giá nhưng từ sau vụ tai nạn đó do chàng trai phải chăm sóc cô anh chàng đã dần dần thay đổi . Cuối cùng thì họ đã yêu nhau và cùng nhau chăm sóc những bông hoa nhờ tình yêu của họ mà ngọn đồi cô giái ở chỉ có một mảnh vườn trồng hoa sau đã trở thành một đồi hoa .
    - Vậy nhóc muốn đi đưa hoa là muốn được một lần như cô ấy hả ? Tiến hỏi và quay sang nhìn tôi trong khi tôi đang nhớ lại cảm giác khi xem bộ phim đó .
    - Đúng vậy , bây giờ em mơi thấy được cảm giác đó thật tuyệt . Tôi bắt đầu mơ mộng .
    - Anh cũng có xem phim đó nhưng mà kết thúc phim đó thật buồn cô gái chết vì bệnh ung thư máu và chàng trai cũng tự tử theo . Mộ của họ được đặt ngọn đồi hoa mà 2 người đã trồng . bộ phim đó thật buồn đúng không ?
    - Đúng vậy . Tiến nói đến làm tôi thật buồn . Nhưng chuyện tình của họ thật đẹp làm ai cũng phải ngưỡng mộ . Ước gì em cũng có một chuyện tình như vậy .
    - Vậy em chưa có người yên sao . Tiên ngạc nhiên quay sang hỏi tôi và có vẻ gì đó hơi mừng thì phải .
    - Chưa . Tôi thành thật trả lời . Còn anh thì sao , đẹp trai thế kai chắc anh có nhiều người thích lắm đúng không ?
    - Anh cũng chưa có mà , vô duyên như anh ai mà người ta thích chứ . Tôi thấy Tiến hơi đỏ mặt . Thực ra gần đây anh cũng có để ý một người nhưng có vẻ người đó không thích anh thì phải .Lúc này tôi để ý Tiên đang nhìn mình khi tôi quay sang thì Tiến lại quay mặt đi và hơi đỏ mặt .
    Không biết sao Tiến lại có những biểu hiện lạ vậy nhưng tôi mặc kệ và tiếp tục nói đến những chuyện khác .
    - Nhóc .... anh Tiến chờ em với ....!
    Có tiếng người gọi đằng sau tôi và Tiến đi chậm lạ và quay lại xem ai đằng sau . Mãi khi người đó đến gần tôi mới nhận ra đó là Hùng .
    - Anh đi đâu vậy . Tôi vừa thắc mắc vừa ngạc nhiên vì sự suất hiện của Hùng .
    - Đi đưa hoa chứ đi đâu . Hùng vừa tra lời vừa thở hổn hển vì mệt .
    - Đi đưa hoa . Tôi và Tiến đồng thanh .
    - Làm gì mà ngạc nhiên vậy . Hai người vửa đi thì bà nhớ còn sót một đơn đặt hàng nữa nên bắt em phải đi .
    - Ra vậy . Tôi nói .
    - Sao anh không đi đưa hoa được hả nhóc . Hùng nói và gõ nhẹ vào đầu tôi một cái .
    - Không vì lúc đầu em thấy lạ khi anh đi đưa hoa vì anh đâu có thích chuyện này đâu hôm qua còn phản đói dữ lắm cơ mà .
    Nhắc đến hôm qua thì chuyện tối qua lại hiện lên tâm trí tôi làm tôi thấy hơi ngại và quay đi và tôi cảm thấy Hùng cũng vẫn còn ngại vì chuyện hôm qua thì phải .
    - Hai đứa sao vậy . Tiến hỏi .
    - Không có gì . Tôi và Hùng đồng thanh . Điều này làm tôi lại càng ngại thêm . Thoii mình đi thôi không muộn bây giờ . Tôi nói đẻ giải cứu tình hình và 3 chúng tôi tiếp tục công việc của mình

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:38

    - Cuối cùng cũng xong , mệt thật . Tiến hét lên khi chũng tôi đi ngang qua cây cầu trên đường về nhà .
    - Mình nghỉ tý đi anh Tiến . Hùng đề nghị .
    - Thôi mình về nhà đi nghỉ làm gì , mà sao em chả thấy mệt gì cả mà hai anh kêu quá trời vậy đúng là đồ làm biếng . Tôi nói
    - Cái gì bọn anh mà làm biếng ! Hùng quay ngát sang tôi nhìn chàm chàm . Co nhóc làm biếng thì có đòi đi đưa hoa bằng được còn khi cho đi thì làm biếng . Nhóc chỉ biết biết chở hoa thôi còn nhũng lúc mang hoa cho người at thì lại rùa cho anh và anh Tiến thử hỏi sao không mệt cho được .
    - Đấy là tại bọn anh cứ đòi làm đó chứ . Tôi ngụy biện chứ . Mà anh suốt ngày ngủ nướng phải vận động chút đi chớ .
    - Thôi không cãi nhau với nhóc nữa . Anh Tiến này nước trong quá hay mình xuống bơi đi lâu lắm em không được bơi ở đây rồi .
    - Ý kiến hay đó . Tiến ngó xung quanh một lúc rồi nói tiếp . Mình ra chỗ kia cất xe đi rồi xuống bơi cho tiện .
    - Ý hay đó mình đi thôi . Hùng đồng ý và đi theo Tiến
    - Này 2 người không định về nhà àh , muộn rồi đó . Tôi nhắc nhở họ và cũng một phần không muốn bơi vì tôi đâu có biết bơi đâu
    - Không sao còn sớm mà . Nhanh lên nhóc .
    - Nhưng mà ... Tôi chưa kịp nói hết câu thì họ đã đi mất nên tôi phải đuổi theo .
    --------------------------o0o---------------------------o0o-------------------------
    Mãi tôi mới đuổi theo kịp bọn họ được .
    - Hai anh định bơi ở đây thật hả .
    - Chứ sao thế bọn anh không định bơi thì xuống đây làm gì . Rồi họ bắt đầu cởi quần áo ra .
    - Hai người cởi quần áo ra làm gì thế ? Tôi hỏi và vội quay mặt đi
    - Trời đi bơi mà không cởi quần áo ra thì tý lấy đâu quần áo mà thay mà nhóc cũng cởi quần áo ra đi . Hùng nói
    - Cởi ... cởi làm ... gì . Tôi hốt hoảng .
    - Để bơi chứ để làm gì . Tiến chả lời tôi làm toi có phần nhẹ bớt nhung vẫn ... Thế nhóc nghĩ cởi quẩn áo để làm gì ?
    - Để ... để ... Tôi lúng túng hôm nay là ngay lúng túng hay sao ấy nghỉ tại mình đen tối quá ấy mà .
    - Còn ngồi làm gì đó mà không cởi quần áo ra đi . Hùng giục tôi .
    - Em không bơi đâu 2 anh bơi đi em ngồi đây được rồi .
    - Sao vậy , sao lại không bơi , ngồi đây một mình không sợ buồn àh . Tiến hỏi tôi làm tôi khó trả lời quá .
    - Tại vì ...em không ... biết bơi . Và 2 người bọn họ phá lên cười nhưng thà bị cười còn hơn là tôi phải cởi quần áo trước mặt bọn họ . Từ trước đến nay tôi chưa làm như vậy bao giờ cả .
    - Trời nhóc có nói đùa không vậy , nhóc không biết bơi thật không đó .Tiến ngạc nhiên hỏi tôi.
    - Thật mà .
    - Trời ơi . Anh thì là người bơi giỏi nhất nhì trường còn em thì lại không biết bơi buồn cười thật . Hùng trế dễi tôi làm mặt tôi đỏ bừng lên . Rồi cả hai người cũng phá lên cười .
    - Này 2 người cười đủ chưa , cười nữa em về đó .
    - Nhóc giận rồi hả . Thôi đừng giận ở đây đi anh dạy bơi . Tiến nói rồi lại phá lên cười cùng HÙng làm tôi nổi điên và dắt xe về mặc kệ bọn họ làm gì .
    -------------------------o0o-------------------o0o------------------
    - Hai tên đáng ghét ! Hai tên chết bầm ! Hùng đáng ghét! Tiến chết bầm ! Hùng chết bầm ! Tiến đáng ghét! ... Tôi vừa bước vào nhà vừa lẩm bầm
    " Ông bà có việc bận nên hôm nay không về nhà nên ba đứa tự lo mọi việc nha . Thức ăn bà chuẩn bị để trong tủ lạnh đó nhớ hâm lại mà ăn . Mà đừng có phá nhà cửa đấy .
    Ông bà yêu các cháu nhiều ! "
    -Ông bà không có ở nhà chán ghê , không biết làm gì cho hết bực bây giờ . Hai tên đáng ghét kai nhớ đó người cười sau cùng là người chiến thắng . Thôi mình không cần phải bận tâm 2 tên đó làm gì lại già đi bây giờ , thôi lên phòng tắm cho hạ hỏa đã . Tự nhủ như vậy tôi liền chạy lên phòng và lao luôn vào phòng tắm .
    - Hai người tưởng 2 người đi bơi là thú vị àh , tôi ở nhà tắm còn thú vị hơn nhiều . Thật thỏa mái tắm một mình thú vị biết bao . Chết rồi .... quên cầm quần áo vào để thay rồi . Làm sao bây giờ , không có quần áo sao ra ngoài đây . Hậu đậu quá , tôi tự lấy tay đấm vào đầu cho chừa cía thói hay quên của mình .
    - Mà nhà không có ai sợ gì ông bà đi vắng , còn Hùng và Tiến thì chắc đang còn bơi thôi cứ đi ả chắc không có ai đâu . Tự nhủ vậy tôi lau khô người và bước ra ngoài . Thật may vì không có ai . Nên tôi mạnh dạn bưới ra ngoài và lấy quần áo vậy vào người. Bây giờ thì làm gì nhỉ ? Nhẫm nghĩ một lát tôi liền nghĩ xuống nhà nấu ăn vì sắp đến bữa rồi còn gì nhưng khi tôi quay lại thì .....Tiến đang đúng ở cửa phòng tôi còn tôi thì đứng như chờ chồng .
    - Nhóc àh ! Đúng là vẻ đẹp của tạo hóa . Câu nói của Tiến làm tôi lo lắng vì không biết Tiến có ý gì .
    - Anh vào từ bao giờ vậy ? Tôi hỏi .
    - Anh vào từ lúc nhóc từ phòng tắm bước ra . Tiến trả lời và không chút suy nghĩ còn tôi thì vô cung lo lắng vì Tiến đã ...
    - Vậy anh đã thấy ...
    - Thấy những gì đúng không . Tiến cắt ngang câu nói của tôi . Anh đã nhìn thấy tất cả những gì cần thấy . Vậy là anh ta đã thấy .. hết rồi . Bao nhiêu công sức gìn giữ của tôi coi như đổ xuống sông xuống biẻn .
    - Mình đều là con trai sao nhóc phải lo lắng vậy . Vừa nói anh ta vừa Tiến gần tôi .
    - Tại .. tại vì ...
    - Tại vì nhóc là Gay đúng không . Nói xong anh ta liền ôm chầm lấy tôi . Ngay từ đầu anh đã nghi ngời rồi không ngờ nó lại là sự thật .Càng nói anh ta càng tôi ôm chặt hơn .
    - Anh làm cái gì vậy .. sao tôi có thể là ... tôi càng vùng vẫy anh ta càng ôm tôi chặt tôi và dè tôi xuống giường .
    - Anh ... anh làm cái gì vậy .
    - Làm cái gì àh ... từ từ nhóc sẽ biết ngay thôi ... Và anh ta bắt đầu hôn lên trán , mắt và má tôi .
    - Bỏ tôi ra ... không tôi la lên bây giờ .... Tôi càng vùng vẫy để tránh những nụ hôn của anh ta tôi ghe tởm nó .
    - Kêu đi không có ai cứu nhóc đâu , ông bà thì đi vắng rồi , Hùng thì đã bị tôi phá xe nên đang chờ sửa phải mất mấy tiếng nữa mới về cơ . Khi về thì mọi chuyện cũng đã xong rồi nhóc cứ kêu đi . Điều sẽ giúp anh hưng phấn hơn đấy .Rồi anh ta tiếp tục hôn lên mặt tôi
    - Cứu tôi với ... cứu tôi .... Anh Hùng ơi cứu em .... anh Hùng cưu... Câu nói của tôi dã bị anh ta chặn lại bằng một nụ hôn bẩn thỉu . Tôi cố gắng nghiến răng thật chặt để ngăng cái lưỡi của anh at không vào tiếp được bên trong nhưng tôi không thể anh ta đã thắng ....
    Nước mắt tôi trào ra trong vô vọng .
    ....... có ai cứu tôi không .....Cứu anh Hùng ơi cứu em .... những tiếng kêu từ cõi lòng của tôi không thể thốt ra được thành lời

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:38

    Mặc cho tôi gào thét , chửi bới , đánh đập , van xin và khóc,hắn vẫn mặc kệ .... Vậy là coi như xong, suốt 17 năm gìn giữ vậy mà bị hủy hoại bởi tay hắn , mọi ngày tôi được mọi người cưng chiều như một vị hoàng tử vậy mà hôm nay lại bị hắn đối xử thô bạo như vậy ... Tôi đã quá mệt và kiệt sức không thể gào thét kêu cứu được nữa nên đành buông xuôi .... SOẠT ... hắn xé rách chiếc áo tôi đang mặc và cười như điên dại , tiếng cười đó làm tôi ghê tởm ....
    Rầm ... chiếc cửa phòng tôi bị bật tung và có người bước vào , và nhanh như cắt người đó vội đẩy Tiến ra khỏi người tôi và 2 người đó đánh lộn với nhau . Do quá sợ hãi nên khi thoát khỏi Tiến tôi ngồi co lại một chỗ và khóc . Một lúc sau tôi thấy có tiếng người hét lên :
    - Anh .... Anh ... điên rồi .... Tại sao anh có thể làm như vậy chứ ... Thật bỉ ổi , đê tiện ..... Em thất vọng về anh .
    - Hùng .... sao em lại nói anh như thế .... chẳng lẽ vì một thằng người dưng mà em lại có thể như vậy với người anh của mình sao ....
    - Cậu ấy không phải người dưng mà là em của em ... em của em anh hiểu không ..... anh cút đi em không muốn nhìn thấy anh nữa ... anh đi ngay đi .... Đi ngay đi . Tiếng của Hùng càng ngày càng lớn và lộ rõ vẻ tức giận .
    Sau câu nói đó Tiến có vẻ hơi shock nhưng sau đó Tiến cũng bước ra khỏi phòng tôi và vô cùng tức giận . Hùng tiến đến gần tôi :
    - Nhóc !... nhóc không sao chứ . Tiếng của Hùng như nghẹn lên và khẽ chạm vào người tôi .
    Còn tôi như bị điện giật và hốt hoảng co người lại .
    - Đừng ... đừng .... làm ơn đừng chạm vào người tôi .... làm ơn .... tha cho tôi ... tha cho tôi ...Giọng của tôi nghẹn lại trong tiếng khóc do quá sợ hãi mà tôi không còn nhận ra đó là Hùng nữa .
    - Anh đây ! anh Hùng đây mà . Hùng hốt hoảng và gào lên nghẹn ngào , do quá sợ hãi mặt Hùng tái nhợt và vội ôm tôi vào lòng . Nhưng Hùng không biết hành động đó lại càng làm cho tôi hốt hoàng hơn và tôi vội đẩy Hùng ra khi Hùng mới chỉ chạm nhẹ vào người tôi .
    - Đừng .... đừng ... làm ơn mà .... Tôi gào lên van xin .
    - Anh đây mà .... anh đây .... Hùng đây mà .... Hùng hoảng hốt gào lên .
    - Không ... không .... đừng chạm vào người tôi .... bỏ ra .
    Rồi tôi đẩy Hùng ra khỏi người tôi và chạy ào khỏi phòng bỏ mặc tiếng gọi " Nhóc ... nhóc ... Đứng lại ... chờ anh " của Hùng gọi theo . Tôi mặc kệ mọi thứ mà chỉ biết chạy ... chạy đẻ quên mọi thứ .... và tất cả không còn nghĩa lý gì với tôi nữa tôi chỉ muốn chạy ... chạy đi thật xa....
    Á ... tôi vấp ngã đau điếng xuống nền đầy sỏi và đá , đau ,sợ hãi ... tôi khóc bây giờ tôi chỉ biết khóc . Bỗng có một vòng tay ôm tôi vào lòng .
    - Bỏ ra .... bỏ tôi ra ... bỏ ra . Tôi dồn hết sức lực của mình vừa hét vừa đánh vào người kia chỉ mong thóat thân .
    - Không anh đây mà ... anh Hùng đây mà .... đừng sợ anh ở đây rồi ... không ai hại em nữa đâu ... Vòng tay đó ôm tôi thật chặt vào lòng như muốn che chở cho tôi, như muốn che chở cho một cái gì đó mà chỉ cần không cẩn thận nó sẽ bị tan biến mất .
    - Không ... bỏ tôi ra ... đừng mà .... Tôi vẫn gào thét và đánh đập người kia .
    - Không anh không buông ! Hùng gào nên .
    Một lúc sau tôi mới bình tĩnh lại và nhận ra đó là Hùng và theo phản xạ tự nhiên tôi ôm chặt lấy Hùng .
    - Anh Hùng ... em sợ ... sợ lắm đừng bỏ em ... em sợ ... em sợ .
    - Không sao . Hùng nhẹ nhàng nói nhưng vẫn ôm chặt lấy tôi . Mọi chuyện qua rồi .... anh sẽ ở bên em, bảo vệ em không ai dám làm hại em nữa đâu .
    - Em sợ ... sợ lăm . Giọng nói tôi nhỏ dần và đầy run rẩy .
    - Đừng sợ có anh đây rồi . Hùng ôm chặt tôi vào lòng hơn nữa. Anh sẽ che chở , bảo vệ cho em .
    - Đừng bỏ em ... em sợ lắm ....
    ...... Và tôi thiếp đi từ lúc nào không hay .
    --------------------------o0o--------------------------o0o----------------------
    Tôi tỉnh dậy thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay Hùng , đảo mắt nhìn xung quanh tôi thấy chúng tôi đang ở gần một con sông , bầu trời hơi u ám do nhưng đám mây đen kéo đến báo hiệu trời sắp đổ mưa .
    - Nhóc dậy rồi hả . Hùng vẫn ôm chặt tôi trong vòng tay . Anh xin lỗi tại anh về trễ nếu không thì ...
    Câu nói của Hùng làm cho tôi nhớ lại những gì xảy ra với tôi , tôi sợ hãi và ôm lấy Hùng .
    - Nhóc không sao chứ ? Hùng lo lắng hỏi
    - Em thấy hơi sợ . Tôi trả lời
    - Không sao , đừng sợ có anh ở đây rồi , anh sẽ không để ai làm hại em nữa đây . Hùng nhẹ nhàng trả lời tôi .
    Nhưng tôi chợt nhận ra mình đang làm cái gì thế này , tôi đang ở trong vòng tay Hùng . Không thể được ... không được ... Tôi vội đẩy Hùng ra .
    - Nhóc ... nhóc sao thế ... là anh đây mà ... Đùng sợ nữa . Hùng hốt hoảng
    - Em không sao mà . Tôi trả lời Hùng .
    - Có thật không sao . Hùng vẫn hốt hoảng và nét mặt hơi nghiêm trọng .
    - Vậy sao em lại.... Hùng đang nói thì bị tôi cắt ngang .
    - Tại anh ôm em chặt quá nên khó thở đấy thôi . Tôi cố làm ra vẻ tự nhiên để cho Hùng đỡ lo lắng
    - Anh xin lỗi ... chỉ tại ....
    - Không sao mà , em phải cảm ơn anh mới đúng nếu không có anh thì em đã .... Tôi không thể giả bộ được nữa .
    - Đừng bi quan thế dù sao anh cũng về kịp, mà có trách thì trách anh đã để em về một mình . Hùng nhận lỗi về mình . Nhưng em đừng lo từ nay anh sẽ làm vệ sĩ cho em , anh sẽ mãi bảo vệ em cả đời này .
    Hùng vừa nói sẽ bảo vệ tôi cả đời , câu nói ấy sao mà lại dịu dàng đến vậy câu nói ấy làm tôi quên hết mọi thứ . Nhưng không thể, sao Hùng có thể bảo vệ tôi cả đời được còn Hạnh thì sao , Hùng yêu cô ấy cơ mà . Chắc Hùng chỉ nói vậy để tôi yên lòng mà thôi , nhưng dù đó chỉ là câu nói thoảng qua đối với mình như vậy là đủ rồi

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:39

    - Nhóc em nghĩ gì mà thần người ra vậy . Hùng hỏi tôi với nét mặt hơi lo lắng .
    - Dạ .. Không có gì chỉ là em thấy hơi lạnh thôi . Tôi trả lời .
    - Anh quên mất , em mặc cái áo này vào đi . Hùng nhìn xuống chiếc áo đã bị Tiến xé tan nát của tôi và cởi chiếc áo của mình cho tôi mặc .
    - Cám ơn anh nhiều nha .
    - Mình là anh em mà, em khách sáo thế . Hai tiếng "anh em " làm lòng tôi đau nhói giá như , chỉ là giá như thôi tôi không phải là anh em với Hùng thì đã khác rồi . Mình về thôi .... có vẻ trời sắp mưa to đó .
    "Về nhà" hai tiếng đó làm tôi giật mình bấu chặt vào vai Hùng . Tôi sợ về nơi đó vì ở đó có Tiến và những hình vừa rồi lại hiện lên trong đầu tôi lại càng làm tôi thấy sợ hơn . Có lẽ Hùng hiểu tâm trạng của tôi lúc này nên nhẹ nhàng nói .
    - Đừng sợ không sao đâu có anh ở đây rồi mà . Ánh mắt Hùng nhìn tôi trìu mến làm tôi cảm thấy Hùng đang truyền sức mạnh làm tôi trở nên mạnh mẽ hơn . Đúng rồi chỉ cần có Hùng ở bên thì sẽ không có gì cản trở được tôi , tôi sẽ không còn sợ gì cả vì tôi đã có Hùng ở bên che chở và bảo vệ rồi mà . Rồi Hùng đỡ tôi dậy và chúng tôii cùng nhau về nhà .
    Đi được một đoạn trời bắt đầu đổ mưa .
    - Mình vào kia trú đi . Hùng nhìn quanh rồi vừa nói vừa kéo tôi vào một ngôi nhà hoang ở gần ngay đó.
    - Cơn mưa to quá , có lẽ trời mưa tới tối luôn đó .
    - Có lẽ vậy . Mưa to vậy làm sao mà về nhà được đây . Hùng vừa nói vừa nhìn trời .
    Bỗng có ánh sét ở đằng xa làm sáng cả một vùng trời đang bị mây đen u ám bao phủ tiếp sau đó là tiếng sấm vang lên làm tôi giật mình mà ôm chặt vào Hùng .
    - Nhóc sao vậy ...
    - Em sợ ... Tôi vừa nói vừa run rẩy.
    - Trời lớn thế này mà vẫn còn sợ sấm hả , không sao có anh ở đây rồi đừng sợ .
    - Em sợ lắm , hồi nhỏ có lần em xém bị sét đánh trúng nên từ đó tới giờ mỗi khi nghe thấy tiếng sấm , hay nhìn thấy sét là em lại cảm thấy sợ . Tôi kể cho Hùng nghe nguyên nhân vì sao tôi sợ sấm, không hiểu sao tôi lại kể chuyện đó cho Hùng nghe vậy , đó là bí mật riêng của tôi chỉ có ba và má tôi biết .
    - Không sao có anh ở bên rồi em đừng sợ nữa. Hùng ôm chặt tôi vào lòng và nói làm tôi cảm thấy bây giờ trời có sập xuống tôi cũng không còn sợ nữa vì tôi đã có Hùng ở bên .
    - Có thật anh sẽ ở bên em, bảo vệ em không . Tôi hỏi lại Hùng
    - Thật mà ,anh sẽ mãi ở bên em và bảo vệ em .
    Câu trả lời của Hùng làm tôi vui như mở cờ trong bụng . Cho dù chỉ là vì tình cảm anh em mà Hùng sẽ bảo vệ cho tôi cũng được chỉ cần biết trong Hùng vẫn có 1 phần dành cho tôi cũng làm cho tôi cảm thấy vui rồi . Không có gì có thể kìm hãm niềm vui này trong tôi nếu có thể tôi sẽ nói tôi yêu Hùng ngay lúc này nhưng tôi không thể vì như vậy sẽ làm mất phần tình cảm, nhỏ nhoi mà Hùng đã dành cho tôi mất . Tôi đẩy vòng tay Hùng ra khỏi người tôi và chạy ra mưa.
    - Nhóc ! nhóc .... Làm cái gì vậy . Hùng gọi theo tôi.
    - Về nhà . Câu trả lời của tôi vô cùng ngắn ngọn làm Hùng khó hiểu và lo lắng .
    - Trời còn mưa lớn lắm, em không sợ sấm nữa sao, đi mưa như thế này dễ ốm lắm đấy. Hùng lo lắng.
    - Em không sợ ! Có anh ở bên bảo vệ em rồi em sẽ không còn sợ gì nữa. Sấm,chớp em còn không sợ thì sao mà em có thể sợ ốm được . Tôi vui vẻ trả lời . Anh còn đứng đó làm gì nữa không mau đi về cùng em đi .
    - Được rồi anh sẽ đội mưa về cùng em có ốm thì chúng ta ốm chung . Rồi Hùng đuổi theo tôi .
    Rồi chúng tôi cùng nhau về nhà , mặc kệ trời mưa to đến đâu chúng tôi vẫn đùa vui trong cơn mưa như nhũng đứa trẻ con đã lâu ngày không được nhìn thấy mưa để trốn ba ,má đi tắm mưa . Tôi mong sao đường về dài mãi , dài mãi để chúng tôi có thể ở bên nhau mãi như lúc này .
    ------------------------------o0o----------------------o0o---------------------------------
    Vậy là ngôi nhà đã hiện ra trước mặt chúng tôi , không ngờ đường về nhà ngắn đến vậy . Trời đã dần dần tạnh mưa nhưng cả hai chúng tôi đều ướt sũng như 2 con chuột lột . Tiến đang đứng trước cửa nhà , nhìn thấy anh làm tôi cảm thấy hơi sợ vội nép vào đằng sau Hùng .
    - Đừng sợ có anh ở bên rồi mà .
    Câu nói của Hùng như đã truyền sức mạnh cho tôi và tôi đã mạnh dạn cùng Hùng tiến đến về phía Tiến đang đứng .
    - Hai đứa về rồi hả . Tiến vui vẻ nói , sau những chuyện như vậy mà anh ta có thể coi như không có gì mà vui vẻ như vậy được ư đồ bỉ ổi tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh miệt .
    - Nhóc em không sao chứ . Anh ta lao đến bên cạnh tôi làm tôi giật mình mà nép sau Hùng . Hùng cũng vậy vội vàng ôm tôi vào lòng sợ anh ta lại làm tồn thương tôi một lần nữa .
    - Anh hãy tránh xa cậu ấy ra , anh làm tổn thương cậu ấy như vậy còn chưa đủ hay sao mà còn làm vậy . Anh có nhìn thấy là cậu ấy đang sợ lắm hay không . Hùng la lên.
    - Kìa Hùng ....2 đứa cho anh xin lỗi ... thực ra anh không muốn làm vậy đâu chỉ tại ...
    - Chuyện như vậy mà anh chỉ nói một câu xin lỗi là xong sao . Tốt nhất là anh hãy biến khỏi nơi đây đi nếu không muốn em nói chuyện này với ông bà . Hùng nhìn Tiến với ánh mắt vô cùng tức giận và thất vọng . Vì nhìn hành động của Hùng vui vẻ khi biết tin Tiến đến, tôi đã biết ngay họ rất thân thiết với nhau .
    - Anh sẽ đi . Tiến la lên . Nhưng trước khi đi hãy cho anh một cơ hội để giải thích được không . Nhìn xuống đất tôi thấy dưới chân anh ta là 1 chiếc ba lô có lẽ anh ta cũng định chờ chúng tôi về để giải thích rồi đi .
    - Không cần phải giải thích gì hết anh đi đi ! Hùng vẫn gào lên . Thấy vậy tôi vội giật mạnh vào áo Hùng .
    - Nhóc không nhớ những gì anh ấy đã làm với nhóc sao . Đừng mềm lòng như vậy .
    Nghe câu nói này tôi có thể biết Hùng thất vọng như thế nào về Tiến . Nhưng tôi vẫn muốn biết nguyên nhân vì sao mà Tiến làm như vậy vì nhìn anh ta cũng không có vẻ gì là xấu cả hơn nữa nhìn gương mặt của anh ta đã làm tôi muốn nghe anh ta giải thích . Tôi nhìn Hùng bằng ánh mắt năn nỉ và muốn nói với anh ấy rằng hãy nghe thử Tiến giải thích . Có lẽ Hùng đã hiểu tôi muốn gì nên đành đồng ý nhưng trong lòng vẫn không vui .
    - Được rồi muốn nói gì anh cứ nói đi .
    - Cảm ơn nhóc! Tiến quay sang nhìn tôi, tôi vội trốn anh mắt của anh ta . Lý do anh về đây không phải là vì anh được nghỉ mà do anh mới bị.....thất tình . Người anh yêu nhất mới bỏ anh để yêu thằng .... bạn thân nhất của anh .... Nghe đến đây tôi thấy giọng của Tiến nghẹn ngào .
    - Hai chuyện đó không có gì liên quan đến nhau đâu . Hùng nóng ruột .
    - Vì anh quá đau lòng nên anh muốn về đây để anh lấy lại bình tĩnh mà sống tiếp và đã gặp nhóc ... vì nhóc quá giống cô ấy lúc đầu nhìn thấy nhóc anh cứ tưởng là cô ấy đến tìm anh nhưng không phải ... Nhìn thấy nhóc anh cứ ngỡ là mình đang nhìn thấy cô ấy và trong phút yếu lòng anh không ... không thể kìm nén được bản thân mình mà đã ... đã làm tổn thương đến nhóc . Giọng Tiến vô cùng nghẹ ngào và nước mắt đã tràn ra bên hai khóe mắt của anh ta . Nhóc cho anh xin lỗi chỉ vì anh đã quá yếu đuối mà đã làm tổn thương đến em .
    - Anh đã nói xong chào hai đứa anh đi ... cho anh gừi lời chào đến ông , bà nha .
    Tôi và Hùng không nói được một lời nào mà chỉ biết nhìn theo dáng Tiến đang khuất dần

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:39

    Chap 6 : Kí ức bị lãng quên
    - Đi vào nhà thôi nhóc ! Hùng nhắc nhở tôi khi tôi mải nhìn theo cái dáng người đã khuất ở đằng xa kia . Và đang phân vân không bít nên tha thứ cho anh ta ko ....
    - Nhóc lên phòng nhanh đi kẻo ốm đấy ! Có nghe anh nói gì không đấy mà còn đứng đấy .
    - Dạ ! Tôi khẽ trả lời rồi bước lên phòng .
    Hình ảnh của Tiến vẫn còn trong đầu tôi và tôi không sao vứt bỏ nó ra ngoài được . Thực ra Tiến cũng rất tốt mà nhưng chỉ tại vì bị cô gái kia phản bội mà ra thôi . Nếu sau này Hùng lấy Hạnh thì tôi sẽ như thế nào nhỉ , chỉ cần nghĩ đến đấy tôi đã thấy lòng mình quặn đau . Chắc đến lúc đó Hùng sẽ không còn nhớ những gì đã nói với mình đâu . Tôi bước vào mà trong lòng nặng trĩu, đầu thì đau nhức chỉ muốn nằm ngủ một lát và tôi thiếp đi lúc nào không hay .
    - Nhóc .... nhóc ! Dậy ăn cơm . Có tiếng người gọi tôi nhưng tôi không sao nhấc mình dậy được cổ họng thì khô khốc .
    - Dậy mau đừng làm biếng vậy chứ ! Người đó vẫn gọi tôi và lay nhẹ tôi nhưng tôi không sao cử động được . Làm biếng quá, anh không bế nhóc xuống nhà đâu .... Tôi cảm thấy ai đó sờ trán mình ... trời ơi trán nhóc nóng quá nhóc sốt rồi .Tiếng nói hốt hoảng vang lên . Một lúc sau tôi cảm thấy ai đó đang lau trán và đắp khăn ướt cho mình, cảm giác đó thật dễ chịu rồi tôi lại thiếp đi .
    - Nhóc dậy ăn cháo nào . Hùng đánh thức tôi dậy
    - Không em không muốn ăn đâu . Tôi thều thào .
    - Không ăn sao được, ăn đi rồi còn uống thuốc nữa chứ . Để anh đỡ em dậy nha .
    Rồi Hùng đỡ tôi dậy và bắt đầu đút cháo cho tôi , mùi cháo hành thơm phức cộng thêm mùi tía tô bình thường sẽ đánh thức vị giác của tôi ngay tức thì nhưng hôm nay sao nó chả có tý kích thích nào cả . Hùng đưa thìa cháo đến gần miệng tôi nhưng tôi không muốn ăn nên tôi lắc đầu không muốn ăn.
    - Anh nói rùi đó ăn rồi mới uống thuốc được chứ , nhóc mà không ăn sao khỏi bệnh để đi chơi đây ... Nào ăn vài miếng đi ... Tôi vẫn lắc đầu không ăn ....Sao nhóc cứng đầu thế nhỉ nhóc như vậy làm anh lo lắm đó ..... Tôi vừa nghe thấy Hùng nói là Hùng lo lắng cho tôi tự nhiên trong lòng tôi cảm thấy vui hơn và sắc mặt của Hùng đỏ lên ... Nhóc không ăn ốm thế này Dượng và mẹ anh mà biết được đi đâu anh cũng bị mắng là không lo cho nhóc là anh không chịu đâu đó .... đi mà, anh năn nỉ mà, ăn đi chỉ một thìa thôi cũng được .Nhìn cảnh Hùng lúc này làm cho tôi không nhịn được cười và ăn một thìa cháo do Hùng đút .
    - Đúng rồi như thế mới ngoan chứ ! Tôi bắt đầu cảm thấy vị cháo tan dần trong miệng có vẻ nó hơi mặn . Có ngon không tự tay anh nấu đó, do ông bà vẫn chưa về nên anh ... Thế nào ngon không, em là người đầu tiên được anh nấu cho ăn đó . Tuy hơi khó ăn nhưng do đây là món ăn đầu tay của Hùng nên như vậy là cũng được nên tôi gật đầu .
    - Ngon thì ăn tiếp đi . Rồi Hùng tiếp tục đút cho tôi ăn . Vì đây là món ăn do chính tay Hùng nấu lại là lần đầu nữa chứ nên tôi mới tiếp tục ăn . Tôi cảm thấy từng thìa cháo là tình cảm của Hùng dành cho tôi vậy nên tôi cảm thấy vui lắm .
    ....
    - Như vậy mới ngoan chứ , ăn xong rồi thì uống thuốc nào . Hùng đưa cho tôi vài viên thuốc và một cốc nước .
    - Không ... em không uống đâu ... đắng lắm . Tôi nhõng nhẽo vì mấy khi được dịp thế này kể ra ốm cũng hay đấy chứ .
    - Thuốc đắng giã tật mà ... đừng nhõng nhẽo nữa mà uống thuốc đi ... nếu nhóc không uống anh không chơi với nhóc nữa đâu . Nói đến đây tôi thấy nét mặt Hùng hơi nghiêm lại nên đành ngoan ngoãn uống thuốc .
    - Được rồi bây giờ em nằm nghỉ cho khỏe đi , anh xuống dọn nhà . Ông bà có việc mai mới về nên nhà bừa bộn lắm . Rồi Hùng đi xuống nhà để lại tôi một mình , đây là lần đầu tiên tôi được người ta chăm sóc như vậy ngoại trừ ba và má . Nhưng mà anh Hùng ơi anh mà cứ tốt với em như vậy em sẽ không kìm nén được tình cảm dành cho anh đâu mà còn thích anh nhiều hơn nữa đấy.
    .... Không bỏ tôi ra .... bỏ ra . Tôi đang ngồi trong phòng thì có một bóng đen lao tới ôm lấy tôi hôn lên mặt , môi tôi . Bỏ ra ... đừng mà .... bỏ tôi ra ... làm ơn mà ..... Soạt người đó xé rách hết tất cả những gì trên người tôi ra bây giờ cơ trể tôi trần trụi hiện ra ....ha ha ha ha ... tiếng cười của người đó thật lạnh lùng và đê tiện . Người đó hôn lên cổ tôi và dần dần xuống bụng ... Không bỏ tôi ra ... cứu với ... có ai không cứu tôi với ... Bỏ tôi ra ....
    - Nhóc sao vậy nhóc... tỉnh lại đi .... Nhóc .....
    - Không ... bỏ tôi ra .... buông ra . Tôi giật mình tỉnh dậy
    Thì ra đó chỉ là một giấc mơ không một cơn ác mộng mới đúng chứ, mồ hôi làm người tôi ướt đẫm như tắm . Bây giờ tôi đang nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Hùng nhưng người tôi vẫn run lên sợ hãi .
    - Không sao ... mọi chuyện qua rồi ... có anh ở đây nhóc không phải sợ nữa .... anh sẽ bảo vệ em . Hùng biết tôi gặp phải ác mộng nên an ủi tôi .
    - Anh ơi ! em sợ .... em sợ . Người tôi vẫn run lên .
    - Đừng sợ mà ... có anh rồi .... em đừng sợ nữa .
    - Anh ơi em lạnh ... lạnh lắm . Giọng nói của tôi cũng run lên .
    - Để anh lấy thêm chăn cho em nha .... không sao nữa rồi bây giờ em ngủ đi không sao mà .
    Tôi nắm chặt tay Hùng và nói .
    - Anh không đi đâu , anh sẽ ở bên em mà đừng lo . Hùng lấy tay xoa nhẹ lên trán tôi . Được rồi hãy ngủ đi ... ngoan nào ... Và tôi thiếp đi nhưng tay vẫn nắm chặt tay Hùng

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:39

    Tôi mở mắt ra thấy mình đang ở cổng trường mầm non nhưng đây không phải là ngôi trường mà tôi đã học .Tôi không thể nhớ mình đã đến đây bao giờ nhưng sao tôi thấy nó quen quá .
    - Đi thôi con mình về nào . Mẹ nói với tôi
    Chẳng phải mẹ đã .... sao giờ mẹ lại ở đây nhưng trông mẹ trẻ và đẹp quá cứ như là một thiên thần vậy . Bàn tay mẹ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi .... sao bàn tay tôi lại nhỏ vậy . Rồi tôi nhìn lại thân hình mình bây giờ tôi chỉ là một đứa trẻ chỉ mới 5 hoặc 6 tuổi gì đó chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy . Bỗng nhiên có một bàn tay nhỏ nhắn khác nắm lấy bàn tay còn lại của tôi . Thì ra đó là một thằng bé khác nhìn nó rất dễ thương và nhìn nó rất quen nhưng tôi không thể nhớ nỗi nó là ai . Đầu óc tôi làm sao thế không biết
    - Mai bạn lại đến nha . Mình sẽ chờ bạn . Tôi ngơ người ra không hiểu thằng bé đó đang nói cái gì thì thằng bé đó liền nói tiếp . Mình sẽ chờ bạn vì bạn là công chúa của riêng mình .... sau này mình sẽ lấy bạn .....
    Rồi tôi bị mẹ kéo đi nhưng lời nói của thằng bé vẫn vọng mãi trong đầu tôi . Bỗng nhiên không gian chợt tối đen bàn tay mẹ cũng từ từ tuột khỏi bàn tay bé nhỏ của tôi và tan biến .
    - Mẹ ... Mẹ ơi ! Đừng bỏ con ... con sợ lắm . Tôi gọi mẹ trong sự sợ hãi, nước mắt tôi lại chảy ra .
    Người tôi rung lên vì lạnh .
    - Lạnh ... lạnh ... quá .
    Đó là câu nói cuối cùng và cũng là cảm giác cuối cùng tôi cảm nhận được rồi ở đằng xa có ánh sáng lóe lên và thứ ánh sáng tiến lại gần tôi bao trùm cả không gian xung quanh làm tôi chói cả mắt . Khi mở mắt ra thì tôi thấy mình đang ở trong căn phòng rất rộng lớn và được trang trí theo kiểu cung điện ngày xưa ... hay mình đang ở trong cung điện vậy nhỉ . Xung quanh tôi có rất nhiều người và ai cũng mặc lễ phục dạ hội và đeo mặt nạ hóa trang trừ tôi . Và mọi người bắt đầu tiến dần ra hai bên nhường đường cho một người đang từ trên cầu thang đi xuống, nhìn cử chỉ và điệu bộ thì chắc anh ta là hoàng tử hoặc đại loại là một nhân vật nào đó như vậy . Anh ta tiến gần đến tôi và trông anh ta cực kì sang trọng trong bộ lễ phục màu trắng và được trang trí những họa tiết bằng vải màu vàng , chiếc mặt nạ của anh ta cũng là màu vàng và có những họa tiết cực kì đẹp mắt . Chiếc mặt nạ của anh ta còn được gắn thêm 2 chiếc lông chim màu trắng ở hai bên làm tăng thêm vẻ sang trọng của anh ta .Anh nắm lấy tay tôi và kiss nhẹ lên nó một cái và từ từ nâng tôi lên còn tôi thì bị hành động của anh ta làm tê cứng hết mọi cảm giác nên chỉ biết làm theo . Vô tình tôi nhìn vào đôi mắt của anh ta , anh ta có một đôi mắt thật tuyệt và hút hồn người khác và ngay khi nhìn vào đó tôi dường như đã bị anh ta thôi miên, có thể tôi đã bị anh hút hồn mất rồi . Nhạc nổi lên và chúng tôi bắt đầu khiêu vũ , tôi không biết nhảy nhưng không hiểu tại sao hôm nay tôi lại nhảy được có thể là do sự dẫn nhịp của anh ta chăng . Sự uyển chuyển của từng bước chân và ánh mắt đầy mê hoặc của anh ta làm tôi có cảm giác mình đang lướt nhẹ nhàng trêm từng đám mây đang trôi bồng bềng . Nhạc chấm dứt tiếng vỗ tay vang vọng khắp cả căn phòng nhưng tôi vẫn bị đôi mắt của anh ta lôi cuốn và tôi có cảm giác có cái gì đó chạm nhẹ vào môi mình . Khi tôi nhận ra đó là môi của anh ta thì đầu lưỡi của anh ta đã chạm vào đầu lưỡi của tôi . Có một cảm giác thật kì lạ chạy trong con người tôi và nó ngày càng lớn dần và tôi không thể nào cưỡng lại được cảm giác đó và ....
    Khi tôi mở mắt ra thì có một sự tò mò cực kì lớn đang trỗi dậy trong tôi :" anh ta là ai ?" đó là một câu hỏi tôi muốn có đáp án từ lâu , trong tất cả những giấc mơ của tôi anh ta đều biến mất trước khi tôi kịp nhìn thấy mặt anh ta . Và tôi nhẹ nhàng đưa tay tháo chiếc mặt nạ kia ra .... Tim tôi đập nhanh chưa từng thấy và nỗi sợ hãi anh ta biến mất làm tôi càng lo lắng .... Không .... không tôi đã nhìn thấy gương mặt đấy .....
    - Không ! Giật mình hét lên và tôi đã thức giấc nhưng khuôn mặt của người đó vẫn như đang trước mặt tôi người đó là Hùng .
    Người mà tôi luôn luôn gặp trong những giấc mơ từ nhỏ đến giờ lại là Hùng sao , tại sao lại là Hùng hay đó là duyên số của chúng tôi . Nhưng tôi vẫn thấy lạ một điều đó là vì sao lần này lại có sự suất hiện của một thằng bé, vậy thằng bé đó có liên quan gì tới tôi ... Sau một hồi suy nghĩ tôi quyết định đi tắm cho tỉnh táo . Nhưng vừa bước xuống giường, tôi có một cảm giác khang khác, tôi thấy người mình hơi lạnh, tôi vội cho tay sờ lên cổ thì phát hiện ra một điều tôi không mặc áo . Tôi hốt hoảng nhìn xuống dưới thì tôi cảm thấy cực kì shock vì tôi bây giờ tôi đang ở trong tình trạng không mảnh vải che thân . Sao lại vậy quần áo của tôi đâu mất rồi rõ ràng hôm qua tôi có mặc quần áo mà , tôi vội vàng nhảy lên giường và lấy chăn quấn vào mình che thân . Nhưng khi vừa kéo chiếc chăn về phía mình thì trên giường lại xuất hiện một người cũng không có một mảnh vải nào che thây cả thấy vậy tôi liền hét lớn .

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:40

    - A' a'a'a'..... Tiếng hét của tôi làm cho người kia thức giấc tỉnh dậy và tôi nhận ra đó là Hùng. Tôi lại hét lớn hơn, Hùng thấy tôi nhìn thấy mình trong tình trạng này nên cũng hốt hoảng theo
    Tôi vội vàng quay mặt đi để tránh nhìn thấy hình ảnh Hùng đang khỏa thân trước mắt tôi còn Hùng thì vội vàng kéo chăn để che phần ... của mình . Lấy hết bình tĩnh tôi quay sang hỏi Hùng .
    - Chuyện ... này là ... như thế nào . Nhưng khi quay sang Hùng thì mọi sự bình tĩnh đã trở về "O" . Không lẽ .... chúng ta đã .... Cổ họng tôi nghẹn lại không dám nói từ tiếp theo .
    - Không .... Không ..... không phải như nhóc nghĩ đâu để anh giải thích .... Hùng bối rối trả lời tôi .
    - Còn không như tôi nghĩ ? Tối hôm qua trước khi ngủ tôi nhớ rõ ràng là mình còn mặc quần áo vậy mà khi ngủ dậy tôi thấy chúng ta đã ngủ cùng 1 giường lại còn không mặc quần áo nữa vậy mà không xảy ra chuyện đó sao . Có là thằng ngốc mới nghĩ như vậy thôi .... anh đúng là đồ bỉ ổi . Tôi nhìn Hùng bằng ánh mắt khinh miệt .
    Tôi cứ nghĩ là anh ta là người tốt , thật cao thượng và còn thích anh ta nữa vậy mà không ngờ anh ta là người như vậy . Lợi dụng lúc tôi ốm không còn tý sức lực nào để làm chuyện đó, tôi thật lầm khi đã nghĩ tốt về anh ta .
    - Không phải ! Nhóc nghe anh giải thích đã.
    - Còn giải thích gì nữa sự việc đã rành rành như vậy rồi . Không biết anh ta định giải thích gì nữa
    - Chuyện đó là ...
    - Hai đứa chưa dậy hả sáng rồi đó . Tiếng bà đang đi lên cầu thang .
    - Dạ .... ứ ứ . Tôi đang nói cho bà vào cứu thì bị Hùng lấy tay bịt miệng lại không nói được gì nữa .
    - Dạ bọn cháu dậy rồi , bọn cháu xuống nhà ngay đây ạ . Hùng trả lời bà
    - Ùh xuống nhà ngay nha . Rồi tiếng bước chân bà nhỏ dần chắc bà xuống nhà rồi .
    Tôi quay ra nhìn Hùng thì mới biết Hùng đang nằm đè lên người tôi và Hùng đang nhìn tôi chăm chằm . Tôi vội đẩy Hùng ra vì tim bỗng dưng đập mạnh, mặt tôi nóng bừng lên .
    - Anh ... anh làm cái gì vậy. Đừng tưởng làm như vậy là xong nha, tôi sẽ nói với ông , bà về chuyện này . Tôi quay đi và nói .
    - Tùy nhóc thôi , anh làm vậy tất cả là vì nhóc mà thôi . Hùng ngồi dậy mặc quần áo vào . Nhóc mặc quần áo rồi đi xuống nhà đi không ông bà lo đấy , còn vì sao anh làm vậy anh sẽ nói sau . Rồi Hùng đẩy cửa bước xuống nhà .
    - Này ... này đừng có mà bỏ đi như vậy chứ , định trốn tránh trách nhiệm hả . Tôi chưa kịp nói hết câu thì Hùng đã biến mất sau cánh cửa rồi .
    Thật tức chết mất thôi sao anh ta có thể làm vậy với mình được chứ, anh không muốn cho ông bà biết để dễ xử lý và trốn tránh trách nhiệm sao đừng có mơ tôi sẽ cho anh biết tay . Thì ra dạo này anh ta tốt với mình để lấy lòng , để mình tin anh ta, thân thiết với anh ta và khi mình không đề phòng thì ... sao mình lại có thể mắc lừa anh ta như vậy cơ chứ .
    - Ngốc quá mà .
    Nhưng nếu mình nói chuyện này ra thì sao nhỉ, ông bà sẽ nói cho ba và dì biết . Không được nếu nói ra mọi người sẽ nghĩ mình như thế nào mà mình lại không có bằng chứng nữa chứ, lỡ mọi người không tin mình thì sao .
    - Trời ơi ! Làm sao đây .
    Thôi tốt nhất là nghe theo anh ta vậy chờ đến khi nào có bằng chứng thì lật lại anh ta cũng không sao . Quân tử trả thù 10 năm cũng chưa muộn mà . Rồi tôi cầm quần áo của mình bước vào nhà tắm .
    ------------------------------------o0o---------------------------------------------
    - Ông bà về khi nào vậy . Tôi nói khi vừa bước vào bếp
    - Ông bà mới về tầm sáng . Đáng nhẽ chiều ông bà mới về nhưng không hiểu sao thấy nóng ruột nên về sớm may mà ở nhà không có chuyện dì .
    - Bà cứ lo xa bọn cháu lớn rồi mà , không có gì xảy ra đâu, phải không nhóc? Rồi Hùng quay sang tôi với một ánh mắt làm tôi cực kì khó hiểu nhưng tôi biết anh ta đang có ý gì .
    - Dạ , anh Hùng nói đúng đó bà .
    - Thế Tiến nó đi khi nào vậy ? Ông hỏi làm tôi nghĩ đến chuyện ngày hôm qua và khẽ rùng mình .
    - Anh ấy đi ngày hôm qua, nghe anh ấy nói thì hôm nay anh ấy phải đi học rồi . Hùng trả lời . A`h ông ơi .... Rồi Hùng bắt đầu chuyển chủ để vì chắc Hùng bít là lúc này tôi không muốn nhắc đến Tiến . Không hiểu sao cho dù Hùng đã lấy đi mất lần đầu của tôi vậy mà sao tôi vẫn thích anh ấy đến vậy . Không hiểu sao mỗi ánh mắt và nụ cười của anh đều ám ảnh tôi .

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:40

    " Nhóc anh muốn giải thích rõ với em .Hãy đến chỗ X Y Z "
    Tôi đọc mảnh giấy được để trên bàn mà lòng đầy lo lắng không biết anh ta sẽ giở trò gì nữa đây nhưng cái chỗ đó là cái nơi khỉ nào, ảnh không biết rằng mình có biết gì về đường với chả lối của nơi này mấy đâu .
    - Ông ơi cái chỗ X Y Z nằm ở đâu vậy . Không biết làm thế nào nên tôi đành hỏi ông vậy .
    - Bây giờ cháu đi như thế này nhé ....
    Phải cố gắng lắm tôi mới nhớ được đường đến nơi đó và cũng phải mất gần 1 tiếng đồng hồ tôi mới đến được nơi đó . Nhưng trước mặt tôi là trường mầm non " Sao Mai " có vẻ như nó đã bị bỏ hoang vài năm nay rồi nhưng tôi cảm thấy nó rất quen . Tôi đẩy cửa bước vào thì thấy có một tấm biển có ghi dòng chữ .
    " Hãy tìm đến khu vườn của trường nơi có 2 cái xích đu . Anh ở đó !"
    - Anh ta định chơi trò trốn tìm sao ?
    Rồi tôi dựng xe xuống và tìm ra cái vườn trường nó nằm ở đâu giữa cái nơi bỏ hoang này . Tôi đi ngang qua những phòng học bỏ hoang nhưng bên trong lớp vẫn còn nhìn thấy những hình vẽ vui nhộn của những con vật đầy ngộ nghĩnh , hay là những bức tranh vẽ nguệch ngoạc của những đứa bé đã từng học ở đây . Bỗng tôi dừng lại trước một phòng học mà trên bức tường có vẽ một bức tranh rất đẹp, vẽ 2 đứa bé nhìn rất dễ thương. Nhưng tôi nhận ra đó không phải nét vẽ của bọn trẻ mà của một người lớn bên dưới có ghi dòng chữ " Công chúa của anh, anh nhớ em nhiều lắm ! Anh sẽ tìm em cho dù có mất bao lâu đi chăng nữa anh cũng sẽ phải tìm ra em công chúa của anh ." Không hiểu ai đã viết những chữ này nhỉ nhưng thấy nét chữ đã mờ đi thì có thể nó đã được vẽ cách đây khá lâu .
    Tôi đi hết dãy phòng học và đi lòng vòng một lúc giữa cái trường bỏ hoang và cỏ dại đã làm cho nó trở nên tồi tàn này thì mới tìm thấy vườn trường . Gọi là vườn trường thôi nhưng tôi chả thấy nó giống vườn trường ở điểm nào cả chỉ còn có mỗi cái bãi cát và ở giữa có 2 cái xích đu thôi còn xung quanh cỏ đã mọc um tùm làm nó giống chỗ bỏ hoang hơn mà thật ra nó là chỗ bỏ hoang mà . Nhưng Hùng đang ở đâu tôi có thấy ai đâu tôi tiến đến chỗ hai cái xích đu và ngồi vào đó đợi . Không hiểu sao tôi thấy nơi này thật thân quen với mình nhưng không sao nhớ được mình đã đến đây bao giờ và khi nào nữa .
    - Đến rồi đó hả ? Có tiếng người ở đằng sau, tôi quay ra thì thấy Hùng đứng đằng sau tôi từ bao giờ.
    - Anh muốn nói chuyện gì . Anh đang nợ tôi một lời giải thích về chuyện đêm qua đấy .
    - Anh biết nhưng anh có chuyện khác quan trọng hơn muốn nói với em .
    - Chuyện gì . Tôi lạnh lùng .
    - Về em , về quá khứ bị đánh mất của em . Mặt Hùng có vẻ hình sự .
    - Quá khứ bị đánh mất của tôi thật nực cười . Tôi cười khẩy Hùng rồi nói tiếp . Hôm nay trời nắng nên anh bị ấm đầu hả .
    - Không anh không bị ấm đầu đâu . Rồi Hùng ngồi xuống cái xích đu bên cạnh tôi rồi nói tiếp . Cái tai nạn chết tiệt đó đã lấy mất trí nhớ của em sao .
    - Tai nạn ! Từ nhỏ đến giờ tôi chưa bao giờ bị tai nạn cả nghe chưa, có thể anh nhầm tôi với ai khác rồi . Tôi bực mình rồi định bỏ về thì Hùng kéo tay tôi lại .
    - Không anh không nhầm , người đó chính là em mà tại sao em có thể quên anh được chứ . Em không nhớ gì hết sao về nơi này , về anh và cả lời hứa của chúng ta sao ?
    - Anh bị làm sao vậy , bỏ tay tôi ra anh làm tôi đau đó . Tôi bắt đầu to tiếng nhưng Hùng không những không bỏ tay tôi ra mà còn kéo tôi lại và ôm tôi vào lòng nữa .
    - Không anh không bỏ . Em là của anh , anh không thể bỏ em ra được , anh sợ bỏ ra mình sẽ không thể tìm lại em được .
    - Anh làm cái gì thế . Tôi đẩy Hùng ra và Hùng ngã lăn trên cát
    - Em không nhớ gì hết sao ? Ngay cả anh mà em cũng không nhớ sao ? Anh mà biết thằng nào lái chiếc xe máy đó anh sẽ giết chết hắn vì hắn mà em quên mất anh và lời hứa giữa chúng ta . Hùng la lên và bắt đầu gào khóc, nước mắt Hùng bắt đầu trào ra như đứa trẻ .
    - Hùng àh ! Em nghĩ anh đã nhầm em với ai khác rồi . Em không phải là người mà anh đang tìm đâu.
    - Không đúng là em mà , anh không nhầm . Hùng mất bình tĩnh và ôm chặt lấy tôi .
    - Đã nói không phải em mà . Rồi tôi bỏ chạy .
    - Vậy em nói sao về cái vết thẹo trên đùi của em .
    Cái thẹo, sao anh ta lại có thể biết về cái thẹo đó của mình được chứ , chắc tại anh ta nhìn thấy trong lúc hôm qua cởi quần áo mình chăng . Nhưng biết đâu mình là người anh ta tìm vì mình thấy nơi này cũng khá quen .... Rầm
    Mải suy nghĩ tôi không để ý đường và đâm luôn vào cái cây gần ngay đó, mọi thứ quanh tôi mờ dần đi và tôi không còn biết gì nữa ....

    - Mẹ hôm nay chúng ta đi đâu vậy ? Không phải đi học hả mẹ ? Tôi hỏi mẹ khi thấy mẹ không đi theo con đường mọi hôm đến trường .
    - Con quên hôm nay mẹ lên thành phố tìm nhà sao , nhà chúng ta sắp chuyển đi rồi . Mẹ trả lời tôi .
    - Vậy con được lên thành phố cùng với mẹ hả ? Thích quá !
    - Không mẹ đi một mình thôi còn con sẽ đến trường Sao Mai chơi với dì Hảo . Dì Hảo là bạn của mẹ và dì là cô giáo mầm non đó , con chơi với dì đến chiều rồi mẹ đến đón .
    - Mẹ nhớ đến đón con sớm đó nha . Tôi trả lời mà giọng buồn thiu .
    - Tất nhiên rồi .
    Trong lòng tôi lại lo lắng không biết ở đó có ai chơi với tôi không và dì Hảo như thế nao nhỉ ? Chỉ vài phút sau tôi đã đến trước cổng trường Sao Mai nhìn chả khác gì mấy với trường Kim Đồng mà tôi vẫn học .
    - Hảo ! Hảo ơi mình nè . Mẹ vẫy tay gọi một người phụ nữ mặc một cái áo màu hồng, tóc bện 2 bên nhìn trông rất trẻ . Thấy mẹ tôi gọi người đó liền tiến gần tới 2 mẹ con tôi .
    -Hai mẹ con đến lâu chưa . Dì Hảo vui vẻ nói . Đây là Trang con trai bạn hả nhìn thằng bé xinh quá , nếu bạn không nói trước mình tưởng nó là con gái cơ.
    - Mẹ con mình mới đến thôi , chào dì chưa con . Mẹ nhắc tôi .
    - Con ... chào dì . Tôi lí nhí .
    - Dì chào con .
    - Hảo này hôm nay cho mình gửi cháu nha , hôm nay mình phải lên thành phố xem nhà với anh Phan . Nghe ảnh nói ảnh mới tìm được một ngôi nhà ưng ý lắm và nói mình lên xem nếu đồng ý ảnh sẽ mua luôn .
    - Vậy hả , nhất cậu đấy nha cưới được người vừa đẹp trai lại chịu khó bây giờ thì tiền đồ lại đang rộng mở nữa . Mẹ tôi không nói gì chỉ mỉm cười . Thôi đi đi mình trông cháu cho .
    Rồi dì Hảo bế tôi ra khỏi yên xe và nói .
    - Hôm nay con ở đây chơi với mẹ Hảo nha . Dì hun nhẹ vào má tôi .
    - Mẹ ơi ! Mẹ ơi ! Tôi bị dì làm sợ hãi và gọi mẹ .
    - Con ở đây chơi với dì ngoan nhé , chiều mẹ về mẹ mua quà cho . Rồi mẹ quay xe và đi mất .
    Tôi rất muốn khóc nhưng không thể khóc được vì mẹ nói nếu tôi khóc mắt sẽ sưng lên và tai dài thêm và trở thành một con thỏ xấu xí nên tôi không khóc . Rồi dì Hảo bế tôi và lớp

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:41

    - Chào các con . Dì Hảo vui vẻ nói với lũ trẻ ở trong lớp .
    - Chúng con chào cô . Lũ trẻ đồng thanh đáp lại .
    - Các con ngoan lắm , hôm nay lớp có thêm một bạn mới . Đó là bạn Trang , con xuống kia ngồi đi . Dì Hảo chỉ vào 2 chỗ còn trống cuối lớp và đẩy tôi đến đó .
    - Các con chơi với nhau vui vẻ nha .
    - Con chào cô , xin phép cô con vào lớp ạ . Đó là tiếng nói của một thằng bé cực kì dễ thương ngoài cửa lớp .
    - Hùng sao hôm nay đến muộn vậy . Dì Hảo ân cần hỏi .
    - Dạ hôm nay ba con ngủ quên nên đưa con đi hơi trễ ạ . Thằng bé đó ngoan ngoãn trả lời .
    - Con vào lớp đi .
    Rồi thằng bé đó cất cặp và tháo giày bước vào lớp rồi về chỗ của mình . Chỗ của thằng bé đó chính là chỗ cạnh tôi , thấy tôi là học sinh mới nên thằng bé đó cứ nhìn tôi chằm chằm . Rồi thằng bé đó quay sang thằng bé bên cạnh nói chuyện .
    - Ai vậy mày .
    - Dạ học sinh mới đó đại ca . Nghe thấy câu trả của thằng bé kia mà tôi bất ngờ vì nhìn nó dễ thương thế kia mà lại làm đại ca của cái lớp này ghê thật .
    Nghe thấy thằng bé kia trả lời xong thằng bé đó quay sang tôi mỉm cười làm quen .
    - Bạn là học sinh mới hả . Tôi khẽ gật đầu . Vậy mình làm quen nha , mình tên Hùng còn bạn ?
    - Mình ... tên Trang . Tôi trả lời .
    - Bạn tên Trang .... bạn là con gái hả . Thằng bé đó nhìn tôi một lúc rồi phán như vậy .
    - Không , mình là con trai mà . Tôi trả lời .
    - Vậy tên bạn kì cục ghê nghe như tên con gái vậy . Thằng bé đó cười vui vẻ còn tôi chả thấy gì buồn cười cả nên ngồi yên .
    Từ nhỏ tôi đã không như những đứa trả khác , lúc nào tôi cũng có những suy nghĩ và hành động già trước tuổi . Nhìn thấy những đứa trẻ khác vui vẻ , hồn nhiên mà tôi thấy thèm và ước được như chúng nó nhưng sao khó quá . Lúc nào tôi cũng thấy mình lạc lõng giữa thế giới này nhìn những đứa trẻ trong lớp đang vui vẻ chơi đùa tôi thấy tủi thân quá . Bỗng nhiên tôi nhớ mẹ , nhớ mẹ vô cùng vì chỉ có mẹ là người thân thiết với tôi nhất .
    - Bạn sao vậy không vui sao , mình chỉ đùa thôi bạn đừng buồn nha . Thằng bé đó hốt hoảng khi thấy tôi ngồi yên và đôi mắt long lanh bởi những giọt nước mắt sắp trào ra . Đừng ... đừng khóc mà .
    - Này cầm lấy . Rồi Hùng móc trong túi ra một chiếc kẹo mút lại là màu hồng vị dâu mà tôi thích nữa chứ với vẻ tiếc nuối . Của ba cho mình đó .
    Rồi Hùng dúi vào tay tôi với vẻ cũng rất tiếc nuối ,tôi chả thích kẹo mút chút nào nhưng vì nó màu hồng nên tôi cầm lấy .
    - Sao bạn không ăn đi . Rồi Hùng giật chiếc kẹo lại bóc vỏ rồi đút vào miệng tôi rồi cười còn tôi thì chỉ theo phản xạ mà mở miệng ra khi chiếc kẹo đến gần mà thôi . Vậy là bạn đã ăn kẹo của mình rồi thì đừng có khóc nữa nha . Mình không thích nhìn thấy bạn khóc đâu , bạn mà khóc là cô lại la mình đó .
    - Ngoài kia nắng đẹp quá hay mình ra đấy chơi đi . Hùng nói và chỉ ra ngoài trời .
    - Nhưng còn cô ....
    - Không sao đi theo mình . Hùng kéo tay tôi chạy ra ngoài trời .
    Hùng làm tôi khó hiểu vì Hùng đâu có nghịch đâu lại còn rất dễ thương nữa kia mà sao lại được tôn làm đại ca vậy . Hùng cũng làm tôi bất ngờ vì suy nghĩ của Hùng cũng rất giống tôi có những suy nghĩ rất người lớn .
    Tôi chỉ biết chạy theo Hùng nhưng sao tôi thấy rất vui và bỗng nhiên tôi thấy nắng hôm nay đẹp thật, không gay gắt , không khó chịu mà rất dịu dàng chiếu xuống sân trường . Những cơn gió thì nhẹ nhàng lướt qua , luồn vào mái tóc của tôi như đang thì thầm một điều gì đó . Đang chạy đột nhiên Hùng dừng lại ở giữa 1 bãi cát lớn xung quanh là những bồn hoa đang khoe sắc . Do theo quán tính tôi té ngã may mà hùng đỡ kịp không là tôi hôn cát mất rồi . Nhưng tôi không để ý đến điều đó mà tôi đã nhìn chăm chú vào 2 chiếc xích đu ở trong sân .
    - Bạn cũng thích chơi hả . Tôi gật đầu . Vậy mình thi xem ai đu cao hơn nha .
    Rồi tôi và Hùng bắt đầu ngồi lên hai cái xính đu và bắt đầu cuộc thi của mình . Cả buổi ngày hôm đó tôi chỉ chơi với Hùng thôi và chúng tôi chơi với nhau rất vui . Ngay cả ăn cơm chúng tôi cũng ăn cùng nhau nhờ vậy mà tôi ăn được nhiều hơn bình thường . Đi ngủ chúng tôi cũng ngủ gần nhau và hôm nay tôi rất vui khi có một người bạn hiểu mình và chơi với mình vui vẻ đến thế
    - Nè trốn ra đây chơi một mình là không được nha . Tôi đang xây lâu đài cát ở sân trường thì không biết Hùng đứng sau tôi từ bao giờ lên tiếng làm tôi giật cả mình .
    - Àh .... Tại lúc mình dậy bạn vẫn còn ngủ nên .... Tôi thanh minh , nhìn vẻ mặt Hùng hơi nghiêm trọng làm tôi hơi ấp úng .
    - Không sao . Vè mặt Hùng lại trở về như bình thường với nụ cười tươi trên môi làm tôi bớt áy náy . Đi theo mình . Bỗng nhiên Hùng nắm lấy tay tôi và kéo đi .
    - Đi ... đâu vậy . Tôi thắc mắc nhưng vẫn bị Hùng kéo đi .
    - Rồi bạn sẽ biết , nhanh lên nào . Hùng giục làm tôi bước nhanh hơn nhưng trong lòng vẫn tò mò không biết là mình sẽ đi đâu .
    Chúng tôi dừng lại ở cửa lớp học , tôi thấy khó hiểu chỉ là về lớp học thôi mà sao Hùng có vẻ bí ẩn vậy .
    - Đây là lớp học của bạn mà , vậy sao không nói sớm vậy .
    Nhưng chưa kịp nghe câu trả lời của Hùng thì tôi đã nghe thấy những tiếng lao xao ở trong lớp nên nhìn vào .
    - Cô ơi tuần này con rất ngoan cô cho con đóng vai công chúa nha . Một cô bé có hai bím tóc 2 bên rất dễ thương năn nỉ dì Hảo .
    - Ùh bé Loan tuần này rất ngoan nên cô sẽ cho con đóng vai công chúa . Bạn Hùng đâu rồi hôm nay đến lượt Hùng đóng vai hoảng tử mà ?
    - Dạ con đây . Nhưng con không muốn bạn Loan đóng công chúa với con đâu ... con muốn Trang đóng vai công chúa với con cơ .
    - Hùng con nói cái gì vậy , Trang là con trai cơ mà sao có thể đóng vai công chúa với con được . Con hãy đóng cùng với Loan nha ! Dì Hảo thuyết phục Hùng .
    - Không con không muốn . Hùng cương quyết .
    - Nhưng mà Trang là ...
    - Nếu Trang không là công chúa của con , con sẽ không đóng vai Hoàng tử nữa . Hùng vẫn cương quyết như thế.
    - Thôi được rồi Trang ra đây với dì nào . Dì Hảo phải nhượng bộ .
    Tôi thì chả hiểu gì về chuyện này cả , dì Hảo là cô giáo mà lại phải nhượng bộ một đứa bé, chuyện này ngoài sức tưởng tượng của tôi . Chắc tại Hùng quá gan lì và bướng bỉnh nhìn thái độ lúc nãy và những lúc Hùng chơi với những người khác làm cho tôi nhận thấy điều này . Nhưng cái trò Hoàng tử công chúa này là như thế nào .
    - Dì ơi ! Tôi lí nhí gội dì Hảo trong khi dì đang cố trang điểm cho tôi một chút để đóng vai công chúa . Mà dì cũng không phải tốn công mấy vì lúc đó tôi cũng khá giống con gái rồi .
    - Gì vậy con . Dì Hảo nhẹ nhàng nói .
    - Cái trò hoàng tử , công chúa này là sao vậy ? Con chả hiểu gì cả .
    - Không có gì đâu con , chỉ là thỉnh thoảng sau khi kể xong một câu truyện cổ tích nào đó để khen thưởng những ai ngoan trong tuần dì cho bọn chúng đóng một vở kịch nho nhỏ về câu truyện vừa kể xong đó thôi . Hôm nay con sẽ đóng vai công chúa lọ lem trong hôn lễ của hai người .
    - Ra vậy nhưng sao lúc nãy dì lại đồng ý để con đóng vai công chúa vậy . Tôi lí nhí .
    - Không nhượng bộ thằng bé đó mới là lạ , ở lớp bình thường có gì không đúng ý nó là nó quậy tung lớp lên đó .
    - Nhưng mà con đâu có thấy như vậy đâu . Tôi thắc mắc .
    - Tại hôm nay có con mới tới nên nó vậy, còn ngày thường thì khác đó . Mà con là người duy nhất làm nó vui như vậy khi ở lớp đó ... Wua nhìn con như thế này không ai nói con là con trai đâu , nhìn con giống một công chúa lắm đó . Con ở trong đây tí nữa nha ..... Dì tiếp tục thì thầm vào tai tôi .
    .....
    Sau khi hoảng tử tìm được lọ lem

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:41

    - Sau khi hoàng tử tìm được lọ lem hoàng tử rất vui mừng và quyết định lấy lọ lem làm vợ . Hôm nay là hôn lễ của hai người . Tiếng dì Hảo kể mới thật cuốn hút và cũng làm cho tôi hồi hộp chờ đến phần mình được ra diễn đóng vai lọ lem . Không để hoàng tử của chúng ta đợi lâu nữa xin mời nàng lọ lem của chúng ta tiến ra đại sảnh để bắt đầu buổi hôn lễ nào .
    Hồi hộp quá không biết mọi người sẽ phản ứng như thế nào nhỉ đây là lần đầu tiên mình đóng kịch nữa chứ . Lấy hết can đảm tôi bắt đầu tiến ra ngoài sân khấu . Vừa mới bước ra thôi tôi đã thấy mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi làm hai má tôi ửng hồng . Nhưng có một điều lạ là mọi người đều nhìn tôi với cùng một cách là mắt chữ o mồm chữ a nhưng tôi vẫn cố đi đến bên cạnh Hùng . Tôi để ý thì thấy Hùng nhìn tôi chằm chằm và không chớp mắt phải đến khi dì Hảo nhắc khéo Hùng mới thôi .
    - Tôi thay mặt vị hoàng tử và nàng lọ lem đây xin được bắt đầu hôn lễ của chúng ta . Dì Hảo bắt chước thật giống mấy ông cha sứ trên ti vi . Sau đây tôi xin hỏi hoàng tử của chúng ta . Con có đồng ý lấy nàng lọ lem đây làm vợ cho dù ốm đau , bệnh tật con vẫn ở bên cạnh chăm sóc và bảo vệ cô ấy cho đến suốt đời không ?
    - Con đồng ý . Hùng trả lời ngay sau câu nói của dì Hảo và quay sang tôi khẽ mỉm cưởi .
    - Còn con lọ lem .Con có đồng ý lấy hoàng tử đây làm chồng cho dù ốm đau , bệnh tật con vẫn ở bên cạnh chăm sóc và bảo vệ cậu ấy đến suốt đời không ?
    - Dạ con ... Tôi ngập ngừng không hiểu sau tôi lại lo lắng hồi hộp đến vậy . Dù chỉ là tôi đang đóng một vở kịch thôi nhưng sao tôi có cảm giác mình đang là một cô dâu thật sự và sắp đưa ra một quyết định trọng đại cho cả cuộc đời mình như trên ti vi vậy . Mọi người đều đang nhìn tôi và họ dường như cũng đang nóng lòng chờ đợi câu trả lời của tôi . Đặc biệt là ánh mắt của Hùng, nó nói lên là Hùng đang rất nóng lòng chờ đợi câu trả lời, điều đó lại làm tăng thêm sự hồi hộp của tôi .
    - Đừng quá hồi hộp như vậy chỉ là đóng kịch thôi mà . Dì Hảo thì thầm vào tai tôi mà nó dường như đang làm cho tôi trở nên bình tĩnh hơn .
    - Dạ con đồng ý .
    Tôi trả lời mà lũ trẻ bên dưới vỗ tay ầm ầm có lẽ chúng nghĩ đây quả là một kết thúc có hậu cho câu chuyện mà thường thì chúng vẫn được nghe mọi người kể . Nhưng nhìn thái độ của bọn chúng, tôi đủ hiểu sự lo lắng , hồi hộp của lũ trẻ khi chưa nghe được câu trả lời của tôi, có thể chúng sợ tôi sẽ thay đổi kết thúc câu chuyện chăng . Nhưng đặc biệt hơn là nhìn thấy sự trở lại của nụ cười trên gương mặt của Hùng không hiểu sau Hùng lại vui khi nghe câu trả lời của tôi đến vậy . Nhưng một điều lạ nữa là trong lòng tôi lúc này có một cảm giác vui sướng và hạnh phúc cực kì khó tả .
    - Ta tuyên bố từ nay hai con đã trở thành vợ chồng các con có thể ...
    Dì Hảo không dám nói tiếp những từ tiếp theo vì từ nấy giờ dì mới nhớ mình đã quá nhập vai vào nhân vật cha sứ mà quên đi chúng tôi chỉ đang đóng kịch và độ tuổi của chúng tôi bây giờ chưa nên nghĩ tới điều đó . Nhưng mà dường như Hùng cũng biết là dì Hảo định nói gì và chỉ trong vài giây ngắn ngủn Hùng đã khẽ đặt lên má tôi một nụ hôn như là một minh chứng cho tình cảm của vị hoàng tử và nàng lọ lem .Tách ... không biết do chuẩn bị trước hay không mà dì Hảo đã kịp chụp được một tấm hình trong giây phút lãng mạn đó của chúng tôi .
    ..........
    Hôn lễ đã kết thúc, những đứa khác đã được các vị phụ huynh của họ đón về nhà, bây giờ ở lớp chỉ còn có tôi công chúa lọ lem và hoàng tử Hùng đang ngồi ngoài cửa lớp chờ các vị phụ huynh đến đón về , dì Hảo thì đang dọn dẹp cái "bãi rác " vừa được tạo ra sau hôn lễ vừa rồi .
    - Bạn sao vậy . Hùng hỏi khi nhìn thấy thái độ khác thường của tôi .
    - Mình lo quá sao giờ này má vẫn chưa đến đón mình về mọi lần má đâu có đến đón mình muộn vậy đâu.
    - Đừng lo mà rồi má bạn sẽ đến đón bạn thôi , hôm nào ba mình cũng đến đón mình muộn như vậy đó , có bữa cô giáo còn phải đưa mình về nữa cơ . Hùng mỉm cười an ủi tôi .Ngồi xuống đây . Rồi Hùng đưa tay kéo tôi ngồi xuống cạnh Hùng .
    - Nhưng mình sợ bị bỏ rơi lắm , mình chỉ có ba, má là người thân thôi nếu họ mà bỏ mình,mình không biết mình sẽ ra sao . Không hiểu sao từ nhỏ suốt ngày tôi mơ thấy mình bị ba má bỏ rơi và chỉ còn lại một mình nên tôi sợ điều đó xảy ra lắm .
    - Không sao đừng sợ mà mình sẽ bảo vệ bạn . Rồi Hùng choàng tay kéo tôi ngả vào lòng mình rồi vỗ về an ủi . Còn tôi thì đang rất lo sợ nên được sự che chở của Hùng tôi chỉ biết ngồi yên trong vòng tay Hùng mà thôi .
    - Từ nay bạn không cần phải sợ nữa , nếu họ bỏ rơi bạn mình sẽ ở bên cạnh bạn bảo vệ và che chở cho bạn . Bạn yên tâm mình sẽ không bao giờ bỏ rơi bạn đâu mình hứa đó công chúa
    - Mình không phải là công chúa đâu , mình là con trai mà, vừa rồi chỉ là đóng kịch thôi . Tôi thanh minh
    - Với mọi người thì như vậy nhưng với mình thì bạn là công chúa và bạn sẽ mãi là công chúa của mình . Không hiểu sao lúc này Hùng lại nói chuyện cứ như người lớn vậy . Từ trước đến nay bạn là người duy nhất thân thiết với mình như vậy đó mình nghĩ mình sẽ cô đơn và sẽ không bao giờ có một người bạn nào nhưng khi gặp bạn mình đã nghĩ khác đi đó . Hùng thật giống mình cũng không có một người bạn nào cả . Hãy hứa bạn sẽ mãi mãi ở bên mình và làm công chúa của mình nha .
    Lúc này tôi mới quay sang nhìn ánh mắt của Hùng, ánh mắt đó ẩn chứa sự cô độc và nó đang năn nỉ tôi hãy hứa ở bên cậu ấy mãi mãi nhưng không hiểu sao mà Hùng lại có suy nghĩ như vậy khi chỉ có 5 tuổi .
    - Hãy hứa với mình là bạn sẽ mãi mãi ở bên mình nha . Ánh mắt của Hùng làm tôi dao động và tim tôi lúc đó đập nhanh đến mức nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
    - Mình ... mình hứa . Tôi trả lời .
    - Cảm ơn bạn .
    Rồi Hùng ôm chặt tôi vào lòng nhưng tôi không cảm thấy khó chịu mà lại cảm thấy ấm áp lạ thường và còn cảm thấy dường như Hùng đang che chở bảo vệ cho tôi...
    ........
    - Dậy nào , về nhà thôi con . Tiếng mẹ đánh thức tôi dậy
    - Mẹ đến đón con rồi sao ... sao hôm nay đến muộn vậy . Tôi lờ đờ mở mắt và nhìn thấy mẹ liền ôm chầm lấy mẹ. Con tưởng mẹ bỏ rơi con rồi .
    - Mẹ xin lỗi , lần sau không thế nữa đâu . Làm sao mẹ có thể bỏ rơi con được chứ . Thôi chào dì , chào bạn rồi đi về con .
    - Con chào dì , mình chào bạn .
    - Ùh hai má con về nha . Dì Hảo chào hai má con tôi
    Rồi tôi theo má đi về mà bỏ quên đi mất một người và cũng vô tâm không để ý đến ánh mắt người đó đang dõi theo từng bước chân của hai má con chúng tôi .
    - Trang àh! má xin lỗi nha tại má bận chuyển nhà nên đến đón con hơi muộn . Đề chuộc lỗi với con má bảo ba nghỉ việc đến đón hai má con mình về kìa . Rồi má chỉ ra chiếc xe ô tô màu đen đang đỗ ngoài cổng . Còn một tin nữa má muốn báo cho con là mai con sẽ được chuyển đến trường mới đó con có thích không .
    - Trường mới ! Câu nói của má làm tôi sững người . Nghĩa là không phải là con được chuyển đến đây học sao .
    - Đúng rồi vậy con tưởng con được chuyển đến đây học sao . Hôm nay má chỉ gửi tạm con ở đây để chuyển nhà thôi . Thôi lên xe đi con .
    Vậy là mai tôi không phải đến đây nữa sao , tôi sẽ không được ở bên Hùng nữa sao . Vậy mà lúc nãy tôi không để ý đến thái độ của Hùng, vậy mà tôi con hứa là ở bên cạnh cậu ấy nữa . Không tôi phải nói cho cậu ấy biết .
    - Trang ! Trang con chạy đi đâu vậy .
    Mặc kệ tiếng má gọi sau lưng tâm trí tôi lúc này chỉ biết là phải tìm bằng được Hùng mà thôi . Nhưng cậu ấy đâu rồi ở trong lớp học không có hay là cậu ấy đến .... đúng rồi .
    - Hùng ! ... Bạn đây rồi . Tôi vừa nói vừa thở dốc . Hùng dừng đu lại nhìn tôi .
    - Bạn chưa về sao , bạn sợ mình phải ở một mình hả. Không sao đâu mình quen rồi mà . Hùng mỉm cười, nụ cười ấy mới đẹp làm sao . Mai bạn nhớ đến nha .
    - Mai mình không đến được nữa đâu .
    Hùng chạy đến bên cạnh tôi đặt hai tay lên vai tôi mà hỏi .
    - Sao lại vậy ?
    - Mai nhà mình sẽ chuyển lên thành phố và mình sẽ chuyển lên đó học luôn . Không hiểu sao lúc đó tôi ôm lấy Hùng . Mình không muốn chuyển đi mình muốn ở đây học với bạn cơ . Và Hùng cũng đưa tay ôm lấy tôi .
    - Trang về thôi con . Rồi má kéo tôi ra khỏi Hùng . Đi về nào . Mẹ dỗ dành tôi và kéo tôi đi .
    Ánh mắt Hùng nhìn tôi làm nước mắt tôi bắt đầu chảy ra ,thực sự tôi không muốn xa Hùng chút nào cả, Hùng là người bạn đầu tiên của tôi , tôi không muốn xa Hùng .
    - Trang con làm gì vậy .
    Tôi chạy đến bên Hùng ôm lấy Hùng và thì thầm vào tai Hùng
    - Bạn hãy nhớ mình, đừng quên mình .Mình sẽ quay lai tìm bạn hãy nhớ lấy điều đó nha . Mình sẽ không bao giờ quên bạn đâu hoàng tử của mình . Rồi tôi nhẹ nhàng đặt lên môi Hùng nụ hôn đầu đời của mình . Đừng quên mình nhé .
    Rồi tôi bỏ Hùng ra và chạy đi , nước mắt tôi lại rơi và ngày càng nhiều và ..... Rầm .... điều cuối cùng tôi còn nhớ là có tiếng ai đó nói " Mình sẽ không bao giờ quên bạn đâu công chúa của mình " rồi có cái gì đó lao thật nhanh tới tôi. Đầu tôi đập mạnh xuống đường và tôi khồng nhớ gì cả và những gì đã xảy ra đều biến mất hết như chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi .

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:41

    - Nhóc ! Nhóc em có sao không . Tỉnh lại đi mà . Tôi khẽ mở mắt ra ánh sáng mặt trời làm tôi chói mắt nhưng tôi vẫn nhận ra khuôn mặt của Hùng . Khuôn mặt điển trai của anh giờ đã tái nhợt đi bởi lo lắng . Tuy tôi đã tỉnh lại nhưng khuôn mặt đó vẫn còn hiện rõ sự lo lắng .
    - May quá em tỉnh lại rồi để anh đưa em đi bệnh viện nha . Tôi lắc đầu và đưa tay lên sờ khuôn mặt đang tái nhợt của anh . Cậu bé đó đúng là anh , đúng là anh rồi, tại sao tôi lại không nhận ra anh ngay từ lúc nhìn thấy bức ảnh ở trong phòng anh chứ . Nhưng mà lúc đó mình đã nhớ lại đâu mà nhận ra anh , không ngờ sau bao nhiêu năm anh lại thay đổi nhiều vậy .
    - Cậu bé đó là anh . Tôi hỏi Hùng còn Hùng thì không hiểu chuyện gì cả . Và tôi ôm lấy Hùng khẽ đặt lên đôi môi tái nhợt của Hùng nụ hôn thứ 3 của đời mình .
    - Em nhớ lại rồi , em nhớ lại tất cả rồi .
    - Thật không . Khuôn mặt Hùng thay đổi trạng thái rất nhanh từ lo lắng sang ngạc nhiên và vui mừng . Em nhớ lại rồi hả ... Ơn trời . Rồi Hùng ôm chặt tôi vào lòng .
    - .... Sau tai nạn đó em không còn nhớ gì về tuổi thơ của mình nữa . Nhiều lúc thấy mấy đứa ở lớp kể với nhau chuyện chúng nó còn bé tý mà em chả thể nhớ được gì về hồi đó dù có nhớ thì càng lại thấy đầu óc mình càng trống rỗng . Rồi dần đần lớn lên em cũng chẳng để ý đến chuyện đó và thầm nghĩ chắc tại lúc đó mình bé quá nên không nhớ . Tôi kể lại những gì xảy ra tiếp theo cho Hùng nghe .
    - Còn anh từ ngày đó trở đi không ngày nào anh không nhớ em , đặc biệt là nụ hôn lúc đó . Và anh quyết định sẽ chờ em quay trở lại nhưng không thấy em , đến năm anh học lớp 6 thì gia đình anh chuyển lên thành phố sống và anh quyết định sẽ tìm em cho bằng được . Giọng Hùng có phần nghẹn ngào .
    - Anh nhận ra em từ lúc nào vậy ? Không biết lúc đó tôi xúc động quá hay sao mà tôi lại hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn đến vậy .
    - Ngay từ lúc đầu gặp em anh đã có cảm giác rất quen và anh đã có ý nghĩ em là người anh đang tìm nhưng cho mãi đến tận hôm qua khi cởi quần áo của em anh mới nhìn thấy cái sẹo ... anh mới chắc chắn đó là em . Vì ngày xưa có nghe dì Hảo nói em không sao sau vụ tai nạn đó, em chỉ bị chấn thương ở đầu do đập đầu xuống đường và một cái sẹo ở chân do chiếc xe máy đó gây ra .
    - Ra là vậy ... Àh em muốn hỏi anh một câu . Hùng nói đến tôi mới nhớ cái vụ tối hôm qua có thật là Hùng đã ... với tôi không .
    - Câu gì vậy . Hùng trả lời và nhìn xuống tôi, tôi đang nép trong vòng tay Hùng
    - Em muốn hỏi .... hôm qua chúng ta có ... có xảy ra chuyện gì không vậy . Tôi nói xong, tôi cảm thấy nhẹ cả người vì cuối cùng mình cũng đã hỏi được câu hỏi đó . Nhưng hỏi xong tôi cũng chả vui được lâu thì tôi lại rơi và trạng thái hồi hộp và lo lắng chờ đợi câu trả lời của Hùng .
    - Em hỏi chuyện tối qua hả . Tôi khẽ gật đầu và chờ đợi câu trả lời của Hùng . Hôm qua giữa chúng ta có xảy .... chuyện ....
    Câu trả lời của Hùng làm cho tim tôi như muốn vỡ tung ra, cơn giận dữ của tôi đùng đùng nổi dậy . Tôi đẩy Hùng ra xa cho dù Hùng có thể là người tôi yêu nhưng tôi không thể tha thứ cho hành động đó của Hùng được , Hùng dám làm vậy với tôi trong lúc tôi đang mê man không làm chủ được bản thân đúng là ... đồ đáng ghét .
    - Anh là đồ đáng ghét ! Đồ xấu xa ! Tôi hét lên khuôn mặt đầy sát khí .
    - Em làm cái gì vậy anh đã nói hết đâu , giữa chúng ta hôm qua có xảy ra chuyện nhưng đó là chuyện gì thì phải để anh nói hết chứ làm gì mà nổi nóng dữ vậy . Bị đẩy bất ngờ xuống đất Hùng quát lại tôi nhưng không thể bằng tôi được ( tự đắc quá ) .
    - Vậy anh nói tiếp đi . Cố nén cơn giận, tôi để cho Hùng giải thích để khi bị xử thì Hùng không có cớ mà oán trách tôi .
    - Thì hôm qua em bị sốt mà anh không có cách nào để em hạ sốt cả, trong khi đó em thì cứ co người lại miệng thì không ngớt kêu rét và thế là anh chỉ còn cách cởi hết quần áo của em ra . Này đừng có mà manh động nha anh chưa nói xong mà . Hùng vội nhảy ra xa khi thấy tôi không kìm chế được cơn tức giận của mình .
    - Anh còn nói gì nữa, chuyện rõ như ban ngày còn gì, miệng anh vừa nói anh cởi quần áo của em rồi còn gì . Tôi thì đang tức sôi sục trong người .
    - Thì anh mới nói vậy chứ anh đã nói cởi ra để làm gì đâu sao em nóng tính thế . Hùng thanh minh. Anh chỉ cởi quần áo của em ra và quần áo của mình ra rồi lấy hơi ấm của cơ thể mình ủ ấm em thôi mà .
    Tôi sững người " ủ ấm" có thật là như vậy không nhỉ ? Chuyện lấy cơ thể mình để ủ ấm cho người khác tôi đã thấy người ta từng làm trên ti vi rồi những ngoài đời thì chưa thấy bao giờ .
    - Có thật là chỉ có như vậy không vậy ? tôi hỏi lại Hùng .
    - Thật mà , anh thề đó ! Nhìn vẻ mặt của Hùng lúc này đáng yêu không chịu được giống y một đứa trẻ vậy nếu không tức giận có lẽ tôi sẽ phì cười mất . Nhưng trên khuôn mặt đó thay đổi cảm xúc vô cùng nhanh chóng sang một vẻ mặt vô cùng gian sảo . Thế em nghĩ giữa chúng ta còn có thể xảy ra chuyện gì nữa hay là em nghĩ tới chuyện đó ...?
    - Đâu có...anh... anh đừng có mà nghĩ bậy bạ đó . Tôi không ngờ mình đang thế chủ động lại bị chuyển sang thế bị động nhanh đến vậy , làm tôi không kịp chuẩn bị tinh thần nên vô cùng lúng túng .
    - Anh nghĩ bậy bạ hay em nghĩ bậy bạ vậy . Hùng đi xung quanh và thì thầm vào tai tôi . Hay là em thích anh quá nên muốn chuyện đó hả , nếu em thích anh sẽ chiều .... Rồi Hùng đưa tay cởi cúc áo .
    Tôi không thể nào chịu được nữa khi cái cúc đầu tiên của Hùng được cởi ra nên tôi vội lấy tay bịt mắt và quay đi chỗ khác .
    - Em không đùa với anh đâu đó . Tôi nói mà giọng của tôi gần như sắp khóc .
    - Anh đâu có đùa, đó là điều em muốn mà .... nào quay lại đây nào ..... quay lại đây . Hùng lay vai tôi quay lại nhưng tôi vẫn cố sức kháng cự lại tuy biết mình không thể nào chống lại sức của Hùng ..
    - Không mà ... em nói không mà ... đừng mà em không muốn . Tôi nói mà hai hàng nước mắt lăn trên má ... .
    - Nhóc khóc đấy hả ... anh chỉ đùa thôi mà ... Mở mắt ra nhìn nè anh vẫn mặc quần áo chỉnh tề mà . Thôi thôi nào ... nín đi .... làm gì mà khóc như con nít vậy .
    Mặc cho Hùng thả sức dỗ dành , tôi mặc kệ tôi khóc lúc đó tôi bực mình kinh khủng khi Hùng đùa như vậy .
    - Không chơi với anh nữa ... em về đây . Rồi tôi chạy biến mất .
    - Nhóc ! nhóc ! Đừng giận anh mà ... anh chỉ đùa thôi mà . Hùng vừa chạy vừa nói vừa đuổi theo tôi đằng sau, chả mấy chốc Hùng đã kịp tôi và ôm chầm lấy tôi từ đằng sau .
    - Bỏ em ra , em ... em ghét anh lắm . Tôi cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi vòng tay của Hùng cho dù biết việc đó là vô vọng .
    - Thôi mà cho anh xin lỗi .... anh chỉ muốn đùa chút thôi ... Hùng tiếp tục dỗ dành tôi như dỗ một đứa trẻ .
    - Không ... em không chơi với anh nữa anh toàn ăn hiếp em thôi . Tôi cương quyết nhưng trong đó pha chút nũng nịu . Vì khi Hùng ôm lấy tôi , dỗ dành tôi không hiểu sao mọi sự tức giận trong tôi tan biến hết và tôi cảm thấy mình đang rất hạnh phúc .
    - Cho anh xin lỗi đi mà ... anh hứa không còn lần sau nữa đâu ... em không chơi với anh , anh chơi có một mình tủi thân mà... Tha lỗi cho anh đi ... năn nỉ đó ... anh hứa chỉ có một lần này thôi .... anh thề đấy.
    - Thôi được rồi, em tin anh lần này thôi đấy nhá.
    - Nhóc anh yêu em . Hùng đã nói điều đó, điều mà tôi luôn mong đợi và có nhiều lúc tôi vì tuyệt vọng mà nghĩ là cả đời mình sẽ không bao giờ nghe được điều đó . Vậy mà hôm nay tôi lại được nghe thấy điều đó một cảm giác thật lạ khó tả tràn ngập trong tôi .
    - Em cũng vậy .... em yêu anh . Tôi đã nói được điều đó, không ngờ tôi lại nói ra được điều đó dễ dàng như vậy . Lúc này tôi quên hết mọi thứ, tôi chỉ biết là tôi yêu anh ấy và đánh đổi tất cả chỉ để có anh ấy , tôi quyết định yêu anh ấy cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì tôi cũng chấp nhận .
    Hùng ôm chặt tôi vào lòng , tôi nhẹ đưa tay ôm lấy anh ấy . Và đôi môi của anh ấy đã nhẹ nhàng trao cho tôi một nụ hôn nồng cháy và tôi cũng tiếp nhận điều đó rất tự nhiên như khi anh tặng tôi . Không gian thật yên bình và dường như chỉ dành riêng cho hai chúng tôi ,chỉ còn ánh hoàng hôn đang nhẹ nhàng tắt dần sau đường chân trời để cho chúng tôi được bên nhau ...

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Wed May 06 2009, 23:41

    Tôi lười biếng ngồi dậy khỏi giường vì những tia nắng đầu tiên của ngày mới đã làm tôi thức giấc , hôm qua thật là một ngày mệt mỏi với tôi nhưng nó lại là ngày hạnh phúc nhất của tôi . Đặt chân xuống nền nhà mát lạnh tôi giật mình vì không thấy Hùng nằm ngủ ở đó nữa , tôi nhìn lại giường của mình Hùng cũng không có ở đó . Tôi thở phù .... ít ra Hùng cũng không ngủ ở trên giường của tôi như hôm trước , trấn tĩnh lại một lúc tôi nhớ ra trong khi hôm qua tôi sắp ngủ trong lòng của Hùng thì Hùng có nói là sẽ chyển sang phòng bên để ngủ . Vậy là từ nay không còn gì để lo lắng nữa, tôi bước vào nhà tắm với một cái ngáp thật dài, dù gì cũng không thể cho Hùng thấy vẻ mặt ngái ngủ của tôi như thế này được .
    Ông bà lại đi vắng rồi, còn Hùng thì biến đi đâu mất tiêu vừa sang phòng gọi mà không thấy đúng là đồ đáng ghét bỏ mình ở nhà một mình . Tôi mở tủ lạnh lấy đồ ăn sáng thì thấy trên khẩu phần ăn của tôi có một mảnh giấy.
    " Ăn xong đi ra vườn ngay . Nhớ ăn nhìu vào đó ^^."
    Lại định chơi trò trốn tìm đây mà ,đúng là đồ trẻ con. Thôi kệ ăn sáng trước đi đã, cái dạ dày của mình biểu tình rồi .
    " Hãy đi tới cái cây gần nhất, và có nhiều hoa nhất, lấy báu vật và chờ chỉ dẫn tiếp theo "
    Một cái biển chỉ dẫn đập vào mắt tôi ngay khi tôi vừa bước ra ,
    - Cái cây gần nhất và nhiều hoa nhất là cái cây nào nhỉ . Tôi đưa tay lên gãi đầu và bắt đầu tìm kiếm . Àh kia rồi và tôi tiến đến cái cây cách tôi khoảng 20 bước chân .
    Ở dưới đó có một cái hộp, tôi liền mở ra xem thì ra bên trong đó có một cái súng nước cỡ lớn .
    - Vậy mà cũng đòi gọi là báu vật hả .Tôi lẩm bẩm .
    Nhưng để ý kĩ thì thấy bên dưới có một mảnh giấy nữa, tôi liền đọc " ĐẠI CHIẾN BẮT ĐẨU " chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó thì không hiểu nước ở đâu bắn liên tiếp vào mặt tôi . Tôi ngẩng lên thì ra đó là Hùng với khẩu súng nước giống của tôi và một nụ cười đắc thắng thật đáng ghét . Nhưng tôi chưa kịp phản công lại thì đã biến đi đâu mất tiêu ... tức thật . Và tôi không chịu thua như thế đâu hãy chờ đó ... Nhưng trả thù không phải là dễ, hậu quả là tôi bị ướt hết bộ quần áo vậy mà quần áo của Hùng thì vẫn khô như thường ,bất chợt tôi nghĩ ra một kế .Tôi tháo đôi giày của mình vất sau một gốc cây và nấp ở một bụi cây gần đó và thay thế khẩu súng bằng một cái vòi nước . Quả đúng như tôi dự đoán chỉ vài giây sau Hùng tưởng tôi ở chỗ cái cây nọ nên lén lút tiến tới và đúng lúc Hùng chuẩn bị ra tay thì tôi đã đứng ở đằng sau và .... ( mọi người tự tưởng tượng nha cái này dễ mà )
    - Nhóc kia đứng lại .... đồ chơi xấu . Tuy quần áo bị ướt hết nhưng Hùng vẫn cố sức đuổi theo tôi để trả thù .
    - Có giỏi thì lại đây . Mỗi khi Hùng đuổi gần kịp tôi ,tôi lại mở vòi nước làm Hùng không thể nào mà ra tay được nhìn cảnh đó đến là vui . Phải mãi đến khi H9ùng đầu hàng xin tha tôi mới chịu bỏ qua .
    --------------------------------------o0o--------------------------
    - Nhóc mình đi chơi đi , ở nhà như vậy chán lắm . Chiều mai mình về thành phố rùi . Hùng năn nỉ tôi khi vừa ăn trưa xong còn tôi đang xem chương trình tivi yêu thích .
    - Thôi tý nữa đi ...Đang hay mà . Tôi lười biếng trả lời .
    - Thôi mà đi đi còn 3 phút nữa thôi xem làm gì . Hùng năn nỉ .
    - Không đang hay mà .
    - Thôi mà đi thôi . Hùng kéo tôi dậy, tắt tivi rồi lôi tôi ra khỏi cửa .
    - Trang ... cháu có điện thoại này . Bà gọi tôi từ trong nhà . Nhờ vậy mà Hùng mới thả tay tôi ra . Tại máy điện thoại của tôi hết pin mà lại quên mang theo sạc pin nên gọi về nhà toàn bằng máy điện thoại bàn nhà bà
    -Alô ! Trang nghe đay ạ .... alô .... ai đó . Người bên kia không trả lời tôi chỉ nghe thấy tiếng thở của đầu dây bên kia mà thôi . Tút ... Tút .... tút .và cuối cùng người đó đã tắt máy .
    Không biết người đó là ai mà lạ vậy , gọi rồi không trả lời .
    - Đi thôi . Hùng vỗ vai tôi và kéo tôi ra khỏi nhà .
    Nhưng tôi cũng nhanh chóng quên đi chuyện đó vì cái cảm giác hạnh phúc được ngồi sau tay lái của Hùng đi chơi vòng vòng khắp nơi . Chỉ tiếc là mới đó mà trời đã tối, đã đến lúc chúng tôi phải về nhà . Nhưng Hùng đột ngột dừng lại ở vệ đường vắng gần một con sông .
    - Sao vậy ... muộn rồi đó . Tôi thắc mắc .
    - Về sớm làm gì, nhóc không thấy trời hôm nay rất đẹp hay sao . Hùng vừa nói vừa nhìn lên bầu trời đêm lung linh huyền ảo bởi những ngôi sao đang nhấp nháy tỏa sáng .
    - Ùh đẹp thật đó . Tôi cũng nhìn lên bầu trời tuyệt vời đó . Chợt có một tia sáng lóe lên nhưng cũng kịp làm cho tôi nhận ra đó là sao băng . Sao băng kìa ... Mau chắp tay vào ước đi . Hùng cũng làm theo hành động đó của tôi .
    ** Con ước con và người yêu của con là Hùng sẽ yêu nhau và bên nhau mãi mãi **
    - Nhóc ước gì vậy . Hùng hỏi tôi .
    - Em ... không thể nói được . Tôi ngập ngừng .
    - Không cần nói anh cũng biết nhóc ước gì . Hùng ra vẻ mình biết tuốt suy nghĩ của tôi mà phán . Chắc nhóc lại ước là anh sẽ lấy nhóc chứ gì .
    - Cái gì đừng có mơ . Còn lâu em mới lấy anh nghe chưa .
    - Thật không nhóc mừng ra mặt rồi kia kìa .
    - Đâu có ... làm gì có .... anh đừng có mà tưởng bở ... mặt em có cái gì đâu mà mừng . Tôi thanh minh
    - Đây nè .... ở chỗ này nè .... Rồi bờ môi Hùng nhẹ nhàng chạm nhẹ lên má tôi .
    Tôi vội quay mặt đi chỗ khác vì lúc này tôi ngượng vô cùng .
    - Anh xấu lắm không chơi với anh nữa , anh toàn bắt nạt em thôi .
    - Người yêu hun một cái mà không được sao , sao em khó tính thế . Rồi vòng tay Hùng nhẹ nhàng choàng lấy cơ thể tôi và thì thầm vào tai tôi . Anh yêu em lắm , nhóc đừng xa anh nữa nhé .
    Câu nói của Hùng làm cho tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc và tuy tôi không nói nhưng Hùng cũng có thể đoán được là tôi đã nói với Hùng " Em cũng yêu anh và em sẽ không bao giờ xa anh nữa đâu ".
    Tôi sẽ nhớ mãi chuyến đi này

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Thu May 07 2009, 20:42

    Chap 7 : Đối mặt ...
    Những tia nắng của sớm mai tràn ngập trong căn phòng tôi làm tôi thức giấc . Tôi bước tới gần cửa sổ và ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài , mọi thứ thật yên bình nhưng sao lòng tôi đầy lo âu . Hôm nay là ngày đi học đầu tiên sau kì nghỉ , hôm nay tôi sẽ gặp mọi người và tôi sẽ phải đối mặt với Hạnh . Không biết khi gặp Hạnh tôi sẽ phải đối mặt với cô ấy như thế nào đây khi tôi đã cướp mất người mà cô ấy yêu . Còn Hào nữa chứ không hiểu sao từ khi tôi từ chối lời mời của anh ta , mỗi khi gặp tôi anh ta có thái độ rất khác . Hôm nay cũng là ngày mà ba về , tại sao cứ nghĩ đến ba tôi lại rất sợ, tôi sợ ba biết chuyện giữa tôi và Hùng và ngăn cản chúng tôi như ngăn cản tôi và Tuấn trước kia vậy . Bỗng có người ôm lấy eo của tôi, khuôn mặt thì áp sát vào khuôn mặt tôi, sát đến nỗi tôi có thể cảm nhận hơi thở của người đó
    - Nhìn gì mà thần người ra vậy . Người đó cất tiếng .
    Không cần nhìn lại tôi cũng biết đó là Hùng . Từ lúc ở nhà ông bà Hùng về cứ hễ có thờ cơ là Hùng lại lén làm như vậy .
    - Nắng đẹp quá phải không ? Không hiểu sao lúc đó tôi lại nói một câu dở hơi đến như vậy .
    - Ùhm nhưng sao em có vẻ buồn vậy có chuyện gì vậy . Hùng ôm tôi chặt hơn .
    - Hùng , em có chuyện này muốn nói với anh .
    - Chuyện gì mà em làm ra vẻ quan trọng vậy . Hùng hôn nhẹ lên má tôi .
    - Em muốn chúng ta giữ kín chuyện chúng ta quen nhau được không . Lấy hết can đảm tôi mới nói ra được câu đó .
    - Sao ... em nói cái gì , tại sao phải như vậy ? Hùng có vẻ hơi mất bình tĩnh và đẩy tôi ra xa nhưng vẫn giữ tôi trong vòng tay của anh . Hay là em .... không yêu anh.
    - Anh Hùng bình tĩnh đã nào , anh nghe em nói đã . Lúc nào cũng vậy từ lúc tôi nói yêu Hùng đến giờ cứ khi nào tôi cãi lời Hùng là anh lại giở cái điệp khúc " em không yêu anh hả? " hay " em không yêu anh sao " .Làm tôi bực cả mình rồi lại mất công giải thích này kia .
    -Sao anh có thể bình tĩnh được chứ .
    - Em làm vậy cũng chỉ muốn tốt cho chúng ta mà thôi . Anh thử nghĩ ba và dì sẽ như thế nào khi biết chuyện này , em đã từng làm như vậy một lần và ba đã không đồng ý . Lần này chắc ông không chịu nổi mất , tuy em là con cưng của ba nhưng ông sẽ ngăn cản chúng ta đến cùng . Hơn nữa anh bảo em phải đối mặt với Hạnh như thế nào đây, những ngày mới đến cô ấy đã đối xử rất tốt với em nếu biết chuyện thì không biết cô ấy nghĩ em là người như thế nào .
    Hùng không nói gì chỉ ôm chặt tôi vào lòng mà thôi .
    - Em biết tâm trạng của anh trong lúc nảy nhưng để tốt cho chúng ta , em nghĩ chúng ta sẽ cho mọi người biết chuyện này vào một lúc thích hợp thì tốt hơn . Tôi dựa vào Hùng tìm kiếm cảm giác an ủi , yên bình và hạnh phúc khi ở bên anh . Có vẻ Hùng đã hiểu được ý của tôi nên không nói gì .
    - Hôm nay là ngày đầu đi học lại em không muốn muộn . Tôi bỏ vòng tay của Hùng ra khỏi người, mở tủ lấy quần áo và chạy vào phòng tắm .
    ----------------------o0o-------------------------------

    sensitive_schoolboy
    Thành Viên 2
    Thành Viên 2

    Tổng số bài gửi : 313
    Join date : 14/03/2009
    Age : 28
    Đến từ : THIÊN PHONG NGỌC BĂNG CUNG

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by sensitive_schoolboy on Thu May 07 2009, 20:44

    Tôi bước ra khỏi nhà thì thấy Hùng đang ngồi trên chiếc xe đạp của tôi, thấy tôi đến gần anh lên tiếng .
    - sao lâu quá vậy muốn muộn học hả .
    - Đâu có , xe anh đâu mà lại lấy xe em thế hả ? Tôi thắc mắc
    - Kể từ nay chúng ta sẽ đi học chung . Hùng quyết định .
    - Sao lại vậy ? Không được mọi người sẽ nghĩ chúng ta đang quen nhau thì sao . Tôi lo lắng .
    - Sao không được , chúng ta đang quen nhau đó thôi . Đừng lo mọi người sẽ nghĩ chúng ta là anh em đi học chung thôi đừng lo lên xe đi . Có thể Hùng thấy vẻ mặt lo lắng của tôi nên lý giải .
    Tôi đành ngồi lên xe nhưng trong lòng thì vẫn lo lắng nhưng dần tôi cũng cảm thấy sự lo lắng đó là thừa vì mọi người ai cũng nghĩ chúng tôi là anh em hết cả . Không ngờ cái danh hiêu hoa khôi của tôi lại được nhiều người trong trường biết đến vậy nhờ đó nên hoàn cảnh gia đình cũng biết hết luôn . Nên chuyện anh em đi học cùng nhau không có gì là lạ . Và tôi đã dần dần hết lo lắng và cảm thấy vui vì thỉnh thoảng có vài đám nam sinh nhìn thấy tôi lại chỉ nhau rồi nói .
    - Cậu ta đẹp thật phải không . Học sinh A nói
    - Nếu cậu ta là con gái thì nhất đinh tôi sẽ cua cậu ta đó . Học sinh B nói .
    Nghe đến đó Hùng vội đạp nhanh làm cho tôi không nghe được vế sau câu chuyện đó sẽ như thế nào . Ngồi sau tay lái của Hùng tôi có cảm giác thật hạnh phúc và mong con đường dài mãi , dài mãi nhưng không được vì cổng trường đã hiện ra trước mặt tôi rồi . Tôi và Hùng chia tay nhau tôi lên lớp trước còn Hùng đi gửi xe lên lớp sau .
    Đang lang thang giữa những hàng cây chờ Hùng gửi xe thì có một giọng nói đằng sau lưng tôi làm tôi phải quay lại .
    - Hai người có vẻ đẹp đôi đó . Đó là Hào anh ta thay đổi nhiều quá , từ đầu tóc đến quần áo làm cho tôi tý nữa không thể nhận ra anh ta . Nhưng vẻ mặt và ánh mắt của anh ta cũng khác nữa nó có vẻ lạnh lùng hơn .
    - Chào anh , kì nghỉ vui chứ .
    - Cảm ơn , không có cậu kì nghỉ của tôi cũng vẫn tốt đẹp . Mà kì nghỉ vừa rồi là thiên đường với cậu nhỉ, hai người thân nhau đến thế cơ mà . Tôi nhận ra câu nói ý mỉa mai đó của hắn ta, còn có vẻ tức giận nữa , không hiểu anh ta tức giận cái quái gì nhỉ .
    - Hào đi thôi ! Tôi chưa kịp trả lời thì một người trong nhóm bạn của anh ta ở đằng xa gọi nên anh ta chào tôi rồi bỏ đi .
    Còn tôi thì vẫn còn bất ngờ vì sự thay đổi của anh ta .
    - Đi thôi em còn nhìn gì vậy . Hùng đã đến bên cạnh tôi từ lúc nào mà tôi không hay .
    - Không có gì , mình lên lớp thôi .
    Nhưng tôi tưởng mọi chuyện như thế là được yên ổn vì không gặp anh ta bây giờ thì sẽ gặp anh ta trên lớp mà thôi nên gặp trước gặp sau không quan trọng nhưng điều tồi tệ hơn là tôi đã gặp Hạnh ở hành lang trong khi đang đi với Hùng .
    - Chào hai người . Hạnh chào chúng tôi trước, giọng nói của Hạnh khác hẳn với mọi khi, có thể là Hạnh đang khó chịu khi nhìn thấy chúng tôi đi với nhau .
    - Chào Hạnh . Hùng mỉm cưởi vơi Hạnh và Hạnh cũng mỉm cười lại, thái độ của Hạnh đã thay đổi hoàn toàn khi Hùng cười với bạn ấy .
    - Chào bạn . Tôi chào Hạnh nhưng mà Hạnh coi như không nghe thấy gì và có thể coi như không có tôi ở đó vậy .
    - Kỉ nghỉ vui chứ . Giọng Hạnh trở về như lúc trước, nhưng tôi cảm thấy có một vẻ gì đó giả tạo và ánh mắt Hạnh nhìn tôi cứ như tôi là kẻ thù của cô ta vậy . Mà đúng vậy tôi là tình địch của cô ta mà .
    - Tuyệt vời phải không Trang ? Hùng quay sang nhìn tôi và nói .
    - Đúng ... đúng vậy . Tôi ấp úng . Còn bạn thì sao .
    -Cảm ơn kì nghỉ của tôi cũng bình thường thôi . Giọng Hạnh có vẻ gì đó mỉa mai và ánh mắt của Hạnh lạnh lùng và chứa đầy thù hận . Trong mắt cô ấy tôi đáng ghét đến vậy sao . Thôi hai bạn vào lớp đi thầy giáo sắp vào kìa .
    - Đi nhanh thôi Trang thầy giáo kìa . Rồi Hùng kéo tôi đi nhưng tôi vẫn không quên được ánh mắt của Hạnh nhìn tôi trước khi bước vào lớp
    - Ăn nữa đi , bỏ bữa như thế sao có sức cho chiều học tiếp được . Hùng cố ép tôi ăn tiếp phần ăn còn lại của mình .
    - Em no lắm rồi , không ăn được nữa đâu .
    Không phải là tôi không ăn được nữa mà là do tôi không muốn ăn nữa . Mấy ngày hôm nay quả là ngột ngạt hết mức, tôi không thể chịu đựng được thái độ của Hạnh và Hào nữa, cứ một lần nhìn thấy họ tôi cảm thấy trong mắt họ tôi dường như đang làm bầu không khí của họ bị ô nhiễm và họ muốn tránh xa tôi càng xa càng tốt vậy . Hạnh thì tôi có thể hiểu được còn Hào thì tôi không hiểu tại sao . Con người anh ta thật là khó hiểu, lúc thế này , lúc thế kia làm người ta phát bực .
    - Bạn có thể chụp chung với mình một tấm hình được không . Một nữ sinh chắc cùng khối với tôi đến bên bàn đề nghị .
    - Được thôi , anh Hùng chụp dùm em cái . Tôi đưa cái máy ảnh trên tay cô nữ sinh kia cho Hùng . Đây cũng là một cách hay để tôi không phải tống nốt chỗ thức ăn kia vào bụng .
    Hùng cầm lấy chiếc máy ảnh và chụp hình cho chúng tôi nhưng có vẻ không hài lòng . Cũng đúng thôi vì chuyện này mà thời gian chúng tôi gần gũi nhau cũng ít hơn . Do phải dấu diếm tình cảm của mình nên chỉ những khi có hai đứa, Hùng mới có cơ hội tỏ ra thân mật với tôi nhưng những lúc đó lại bị fan của tôi ở trường đến để xin chụp hình . Mà tôi cũng không ngờ tôi lại được nhiều người trong trường hâm mộ đến vậy , có hôm tôi phải trốn mãi mới về được đến nhà mà không bị làm phiền . Nhỏ Lan còn nói với tôi là những người hâm mộ tôi ngoài việc chụp chung với tôi họ còn chụp trộm và in lên áo phông , nhãn vở , ly nước rao bán khắp trường nghe tới đó tôi phát sợ và không dám đi vệ sinh ở trường nữa biết đâu ai đó chụp bậy thì sao .
    - Cám ơn ... hình đẹp quá .... hôm nào có ảnh bạn cho mình chữ kí nữa nha .... Mình đi đây . Cô bé chạy đi với vẻ vui xướng khi được sự đồng ý là sẽ cho chữ kí của tôi . Mà cũng đúng thôi theo giá "chợ đen" bây giờ những bức hình mà có chữ kí của tôi là từ 20 đến 50k đó . Tôi cũng bất ngờ về thông tin này có lẽ sau này tôi sẽ chụp ảnh rồi bán lấy tiền mất .
    - Vui nhỉ . Hùng cau mặt lại giận dữ . Có thể sau này anh sẽ cấm em không được chụp ảnh với người lạ mất .
    - Sao lại vậy . Anh quá đáng rồi đó . Tôi bực mình vì cái quyết định quái quỷ của Hùng . Họ chỉ hâm mộ em thôi mà ai bắt anh có người yêu đẹp quá làm chi .
    Mới có mấy ngày thôi mà Hùng đã ra không biết bao nhiêu điều khoản ngăn cấm tôi hết cái này đến cái khác . Và luôn tỏ ra là mình là người chín chắn biết lo cho người khác mà bắt tôi làm bao nhiêu việc mà tôi không thích như không được ăn quá ít ,không ngủ muộn , không được ăn vặt nhiều ,....
    - Hâm mộ cãi nỗi gì , họ chỉ giả vờ vậy để lợi dụng em kiếm tiền thôi hay sàm sỡ này nọ . Như cái thằng hôm qua đó nếu mà anh không đến sớm thì nó đã lợi dụng chụp hình để hôn em rồi . Hùng bắt đầu nổi nóng .
    - Anh bé mồm thôi không mọi người biết bây giờ nên nhớ chúng ta đang ngồi ở căn-tin nha . Kể từ khi chúng tôi giấu chuyện yêu đương thì chúng tôi đành phải ăn cơm trong căn-tin vì sợ ăn với nhau ở ngoài nhiều mọi người nghi ngờ . Chuyện hôm qua chỉ là em sơ ý thôi mà và em cũng hứa chỉ chụp hình chung với con gái thôi mà .
    - Thôi được rồi lần này cho qua .Tôi thở phào nhẹ nhõm vì nếu bị cấm chụp hình thì sao giờ vì tôi đang có ý định đăng kí cuộc thi người mẫu ảnh sắp tới của HHT . Hôm nay anh có lịch tập, chiều em tự bắt xe bus về trước nha . Thôi anh đi vô lớp trước đây không đi cùng nhau nhiều mọi người bàn tán này nọ . ... nhớ những gì đã hứa đấy .

    KKK

    Tổng số bài gửi : 10
    Join date : 27/04/2009

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by KKK on Sat May 09 2009, 18:50

    sợi dây chuyền của Trang mất luôn rồi,uổng wá hà.nhưng câu chuyện tình này tui tin sẽ mãi mãi.
    chỉ có điều không bít là truyện có thật hay chỉ la tưởng tượng ra thui
    mà nếu là tưởng tượng thì người sáng tác ra câu chuyện này chắc phải là người có những suy nghĩ giống Trang va nhiều mơ ước lắm.....Tuyệt lắm

    boyvipzai

    Tổng số bài gửi : 24
    Join date : 22/09/2009

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by boyvipzai on Mon Jan 11 2010, 14:00

    hay qua. nhung ket thuc hok hap dan

    Sponsored content

    Re: giấc mơ có thật (sưu tầm)

    Bài gửi by Sponsored content Today at 01:31


      Hôm nay: Sun Dec 11 2016, 01:31