Tình Yêu Con Trai

Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu... ngày tháng mới yêu thật vui biết bao nhiêu!!!

Latest topics

Thống Kê

Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không


[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 25 người, vào ngày Sun Mar 27 2016, 16:09


    Lạc Mất Nhau, Truyện Ngắn

    Share

    tinhlathe_doilathe
    Admin
    Admin

    Tổng số bài gửi : 360
    Join date : 26/02/2009
    Age : 32
    Đến từ : Tuyệt Tình Cốc

    Lạc Mất Nhau, Truyện Ngắn

    Bài gửi by tinhlathe_doilathe on Mon May 04 2009, 14:06

    Tiếng đập vỡ ỡ phòng bên kia làm em giật mình tỉnh giấc . Như thói quen, em quay qua ôm chị nhưng không thấy chị đâu cả . Nhìn đồng hồ đã 3 giờ sáng rồi em bước ra ngoài tìm chị . Đi qua phòng bên cạnh, cửa vẫn không khoá . Chị ngồi đó với điếu thuốc còn dang dỡ trên môi . Đôi mắt đăm chiêu nhìn đóng giấy tờ rơi rãi rác dưới nền . Em đi vào, nhặt những tờ giấy rồi xếp ngây ngắn để lại trên bàn . Chị vẫn hờ hững, miệng vẫn không rời điếu thuốc . Em ngồi xuống bên chị, nhẹ nhàng lấy đi điếu thuốc còn dang dỡ, chị không giận dữ, chỉ nhìn em rồi nói
    -Chị vô dụng quá có phải không?
    Em nhìn chị cảm thấy nao lòng .. Chị gầy quá, chị không còn là chị của mấy năm về trước, chị ít cười hơn và thường hay rút mình trong phòng .
    -Chị à, viết văn mà, từ từ nhé
    Chị cười khẩy, nhìn em đầy đau khỗ-
    -Đáng lẽ ra em phải nói chị vô dụng chứ, mọi thứ đều để em lo, cả một cái kịch bản bé tẹo thôi cũng viết không xong.
    Chị thỡ dài rồi tiếp
    -Em sẽ không hiểu được đâu cô bác sĩ à, em đi ngủ trước đi
    Chị đứng dậy như muốn chấm dứt câu chuyện . Chị đã thay đổi, tính tình trỡ nên lạnh lùng hơn. Ngày xưa chị rất nổi tiếng vì những kịch bản hay của mình . Nhiều phim hay cũng từ chị mà ra, nhưng em không hiểu vì sao trong năm nay, chị không viết ra được gì cả . Ngày xưa cũng nhờ những cái kịch bản của chị mà em mới có thể trỡ thành bác sĩ . Vậy tại sao chị lại không để em lo cho chị lúc này . Chị mặc cảm ư?
    Em đứng dậy đi ra, tới cửa em quay lại nói với chị
    -Chị đừng đẩy em ra xa quá cuộc đời của chị, có được không?
    Chị vẫn không quay lại, vẫn cắm cúi viết viết cái gì đó . Em đóng cửa bước ra ngoài . Lòng se thắt . Em vẫn yêu chị dẫu mọi thứ bất đầu thay đổi, kễ cả trái tim của một con người .
    Đi vào phòng, em ôm gối chị vào lòng, tìm mùi hương êm dịu ngày xưa.
    +++
    Cuộc sống của em và chị cũng không khá hơn được chút nào hết . Em thấy bức tường ngăn cách em và chị ngày một dày hơn. Mỗi ngày chị ra đi đến khuya mới về, em thấy chị có vẽ vui hơn. Chị viết nhiều hơn. Em chắc chị đã lấy lại được cảm xúc của mình . Em mừng cho chị, những lại thấy buồn vì mình ít gần gũi nhau. Em không muốn tình cảm của mình phải chấm dứt nên đến ngày kỹ niệm 8 năm quen nhau, em muốn làm cho chị ngạc nhiên nên đã bỏ công cả buổi nấu món ăn mà chị thích nhất . Với những ngọn nến lung linh em nghĩ chị sẽ rất vui. Chúng ta sẽ tìm lại tình yêu thuở ban đầu . Nhưng ngồi đợi mãi, đợi mãi, chị vẫn chưa về . "Chắc do chị bận" em tự an ũi mình như vậy, cho đến khi ngủ quên lúc nào không hay. Sáng dậy, em chỉ tìm thấy mảnh giấy chị để trên bàn
    -Xin lỗi em, chị bận quá, chiều nay chị về chúng ta sẽ nói chuyện nhé
    Nước mắt tôi rơi, cảm giác đau lòng bóp nghẹt nơi tim
    " Vậy bây giờ, tim chị ....bóng dáng em còn không? Em sợ chiều nay chị sẽ nói lời chia tay với em, sao lại tàn nhẫn như vậy? 8 năm rồi "
    Em sợ nghe những lời nói đó nên chọn cách ra đi, có lẽ sẽ tốt hơn. Em muốn tìm cho mình một cuộc sống mới, dù lòng luôn da diết nhớ chị . Vài năm sau, em tình cờ thấy chị trên TV, vẫn mái tóc đó, nụ cười đó . Tim em đập rộn ràng dù ngỡ rằng mình đã hết yêu chị . Người ta phỏng vấn chị vì chị vừa ra một bộ phim mới . "Yêu Mãi Mình Em" . Bộ phim này chị đã bỏ công hết 2 năm để viết kịch bản . Khi người ta hỏi chị động lực nào đã giúp chị hoàn tất kịch bản này, chị trả lời
    "Tôi muốn tặng cho người tôi yêu nhưng cô ấy đã ra đi. Em chính là động lực đễ tôi trỡ thành tôi của hôm nay. Tôi không biết bây giờ em như thế nào, chỉ muốn nhắn với em rằng " Tôi yêu mãi mình em". Tôi cảm thấy hối hận vì không mang lại hạnh phúc cho em nên tôi không mong em sẽ tha thứ cho mình, có rất nhiều đều tôi muốn nói với em chiều hôm đó, nhưng tôi không có cơ hội. Giờ tôi nghĩ em cũng đã có cuộc sống riêng của mình rồi. Tôi chúc em hạnh phúc dù hạnh phúc đó không do tôi mang lại " Nước mắt em chảy dài, vôi vàng đứng dậy, em chạy ra xe và phóng thẵng đến nơi đó .... Nơi có người em yêu vì "em cũng yêu mãi mình chị"


    _________________
    »---(¯`* ADMIN *´¯)---» »---(¯`* CHỈ YÊU MÌNH EM *´¯)---»...»---(LỜI HỨA CŨNG CHỈ LÀ LỜI NÓI...GIÓ THỔI LỜI HỨA BAY ĐY)---»...»---(TÌNH YÊU KHÔNG TỰ NHIÊN SINH RA...CŨNG KHÔNG TỰ NHIÊN MẤT ĐY...MÀ NÓ CHỈ CHUYỂN HÓA TỪ NGƯỜI NÀY SANG NGƯỜI KHAC*´¯)---»

      Hôm nay: Mon Dec 05 2016, 17:30