Tình Yêu Con Trai

Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu... ngày tháng mới yêu thật vui biết bao nhiêu!!!

Latest topics

Thống Kê

Hiện có 4 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 4 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không


[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 25 người, vào ngày Sun Mar 27 2016, 16:09


    Chuyện Tình Buồn Về Less!

    Share

    Pika
    Moderator
    Moderator

    Tổng số bài gửi : 12
    Join date : 03/05/2009
    Age : 24
    Đến từ : HCm CiTy

    Chuyện Tình Buồn Về Less!

    Bài gửi by Pika on Sun May 03 2009, 21:18

    truyện khá dài ! nhưng sẽ cho bạn có cách nhìn khác về les ! và sẽ giúp bạn hiểu thêm về les ! xin hãy 1 lần lắng nghe giới thứ 3 lên tiếng


    " đại dương mênh mông ấy hỡi em ở đâu? trời xanh bao la ơi có thấy bóng em nhờ cơn gió hãy nhắn giùm rằng trái tim tôi vẫn yêu người..."
    biển có thể xoa dịu mọi mõi đau có thật là vậy???nếu là thật cớ sao nổi đau ấy đến giờ vẫn chưa nguôi ngoai??? đứng trc biển tôi thấy mình thật nhỏ bé! từng cơn sóng trắng xóa như đang xô cuộn, đưa đẩy tâm trí tôi về 1 câu chuyện đã xa....xa lắm rồi...\

    ngày ấy chúng tôi học chung 1 lớp , thậm chí ngồi cùng 1 bàn ! tôi là les...tôi đã sống thật với ý nghĩ đấy từ khi có 1 người bạn nói với tôi rằng < nhìn bạn khá điển trai >
    với 1 dáng vấp cao to, rắn chắn cộng thêm mái tóc tomboy ngộ nghĩnh thật khó cho ai có thể nhận ra tôi là girl. cũng chính vì vậy mà tôi bị nhiều người xa lánh, ruồng bỏ...chỉ duy nhất có em....người bạn thân nhất của tôi
    _ thanh ! ăn sáng với mình nhá ! mình có mua luôn đồ ăn cho thanh rồi nè!
    ngày nào cũng vậy! em luôn chăm sóc và wan tâm tôi như 1 người bạn hiền
    _uk minh cảm ơn châu nhá!
    _ thanh nà ! bạn thấy lộc như thế nào?
    _lộc ah? cũng đẹp trai, học giỏi...lém lĩnh vui tính...mà châu hỏi chi vậy?
    _ hôm wa lộc vừa mới ngõ lời với mình!!
    tôi hơi khựng lại 1 cái gì đó nhói ở tim
    _ oh vậy ah?? vậy châu trả lời sao?
    _ thì đồng ý chứ sao dù gì mình thấy lộc cũng tốt
    bỗng dưng tôi nghe tim mình dập mạnh, mặt nóng bừng lên, bực bội ko thể chịu dc ! nhưng khi nghĩ kỹ lại thấy mình vô duyên . tôi đâu có là gì của em va em đã là gì của tôi???
    bắt đầu từ ngày hôm đó tôi và em đã ko còn thân như trc ! em đã có người khác ngta là bạn trai của em , ngta có quyền dc wan tâm, chăm sóc cho em...còn tôi??? tôi chỉ là 1 cái bóng lặng lẽ yêu em mà thôi...

    sáng hôm đó cũng như mọi ngày...
    _ thanh ăn sáng với mình nhá
    tôi đã hộp cơm từ tay em
    _ cảm ơn châu ! mà sao châu cứ mua đồ ăn sáng cho mình hoài vậy??
    _ bạn bè mà
    _ kể từ ngày mai châu ko cần fai mua nữa đâu
    _tại sao vậy? thanh ko thích chơi với mình nữa ah??? hay là....hay là thanh giận mình chuyện gì
    em hỏi tôi với vẽ hoảng hốt tôi thở dài...
    _ko có đâu ! tại mình sắp fai chuyễn lớp
    em lại càng hoảng hốt hơn
    _ tại sao lại chuyễn lớp chứ??? có chuyện gì xảy ra với thanh ah?
    1 cái gì đó đăng đắng rơi dần xuống miệng...tôi xoay mặt chỗ khác cố dấu những giọt nước mắt đang rơi ngày càng nhiều...
    tôi im lặng em cũng im lặng....và im lặng cả ngày hôm đó....1 ngày thật nặng nề...

    tối hôm đó sau khi hoàn thành xong lá đơn xin chuyễn lớp tôi ngã người ra sau ghế...fai rồi tôi phải xa em thôi.....tôi thật sự ko thể...ko thể đứng nhìn em bên ngta...ko thể chịu đựng đc khi em ngày 1 thay đổi...ngày 1 rời xa tôi....chuông dt reo vang tôi giậc sững cả người..
    _alo??
    _alo thanh ha? thanh ra bờ kè gay nhá ! nhanh lên thanh ! châu ko thễ chờ đợi được nữa rồi....
    gác máy tôi phóng như bay ra bờ kè dao dác nhìn xung quanh ! 1 bóng dáng nho nhỏ đã ngồi sẵn ở đấy ! trên cái ghế đá wen thuộc ngày nào...em ngồi im lặng mắt nhìn xa xăm...tôi lặng lẽ ngồi cạnh em...lại im lặng....cả 2 đều im lặng bỗng tôi nghe 1 tiếng nấc dài....ngày 1 nhiều...tôi đánh liều nắm chặc lấy tay em....xiếc thật chặc...em vẫn cứ khóc...
    _ thanh ah ! mình và lộc chia tay rồi
    _ sao? sao lại vậy thằng khốn đó bỏ rơi châu ah???
    _ko...ko fai vậy! tại mình phát hiện ra mình ko yêu lộc mình đã yêu 1 người khác thanh ah !
    _ vậy tại sao chạu lại khóc chứ?
    em xoay người lại nhìn thẳng vào mắt tôi
    _ mình khóc vì 1 tên ngốc. mình khóc vì người đó đã bắt mình fai chờ đợi mõi mòn trong bao nhiêu năm wa ! rồi bây giờ ngta lại mún rời xa mình...
    _ là sao? châu đang nói đến ai???
    _ đồ ngốc! thanh là tên ngốc thanh yêu tôi mà ??? đúng ko?vậy tại sao thanh lại ko nói?? tại sao thanh bắt tôi fai chờ đợi như vậy? thanh chuyễn lớp??? thanh trốn tránh ư? sao ko đối diện với sự thật? tại sao khi tôi wen lộc thanh ko giữ tôi lại...??? thanh cũng biết tôi ko yêu lộc mà? thanh cũng biết tôi...tôi yêu thanh mà...
    em xoay người bỏ chạy tôi hoảng hốt cầm chặc lấy tay em ! rồi ôm chầm lấy em! đúng tôi yêu em ! yêu em suốt mấy năm trời! yêu trong lặng lẽ...trong vô vọng ! tôi chưa 1 lần ao ước em sẽ chấp nhận và yêu tôi! vậy mà giờ đây em đang nằm trọn trong tay tôi và lại còn nói tiếng yêu tôi...tất cả xoay cuồng....môi tôi tìm đến môi em....tất cả đang chìm ngập trong sự hạnh phúc...

    những ngày sau đó là những ngày liên tiếp của 1 chuỗi hạnh phúc ! em và tôi như hình với bóng...quấn quýt lấy nhau
    _ anh chiều nay tan trường đi cùng em nha anh ! em cho anh đến nơi này tuyệt lắm
    chiều đến em kéo tay tôi qua 1 khu chung cư cao gần 20 tầng! lên đến tận sân thượng tôi như mún rụng rời cả tay lẫn chân
    _ nhanh lên anh ! sao chậm như rùa vậy ? nhanh lên để ko kip nữa...
    tôi cố gắng lết lên tện sân thượng em chỉ tay về phía tây ! 1 vùng trời đỏ rực hiện ra trc mắt
    _ hoàng hôn đó anh ! nó đang buông dần xuống ! đẹp ko?
    _ trời đất ! em kéo anh lên đây chỉ để ngắm hoàng hôn thôi ah?
    _ sao anh ko thich ha?
    _ ko fai ko thích mà ai lại leo lên nốc nhà ngắm hoàng hôn bao giờ???
    _ ơ cái anh này ! vậy anh thử nghi xem tong thành phố này nơi nào tích hợp để ngắm hoàng hôn?
    _ nhưng thế này thì kỳ wa ! anh thích ngắm hoàng hôn ở biển hơn
    _ biển ah? em chưa 1 lần ra biển....đó là ước mơ của em...
    _ sao cơ ! chưa ra ah?
    _ uk ! nhà em khó ko cho đi xa ! anh cũng biết mà
    _ vậy thì để khi nào anh chở em ra biển...anh sẽ cho em thấy sự kì diệu của biển.
    _ anh hứa đó nha !
    _ uk ! anh hứa
    tôi ôm ngang eo em ! giữ thật chặc ! hoàng ôn đang buông dần xuống ! thật đẹp..
    sáng sớm hôm sau như thường lệ tôi và em đến lớp ! đi từ xa tôi đã nghe những lời xì xầm bàn tán 1 vấn đề gì đó! hình như lớp tôi có sự kiện gì đó
    chúng tôi vừa bc vào lớp sự ồn ào càng vang lên dữ dội ! như 1 tiếng sét bên tai ! tay tôi run lẩy bẩy khi thấy dòng chữ in hằn trên bảng
    " CHUYỆN TÌNH ĐỒNG TÍNH CỦA THANH VÀ CHÂU LỚP 11B5 "

    em đứng nép vào cửa mặt tái xanh tôi giận run người cầm cập nén mạnh xuống đất
    _ đứa nào ghj dòng chữ trên!
    cà lớp im lặng có vài đứa cười khúc khích tôi lôi cổ 1 thằng đang cười ngạo nghễnh ra quát to:
    _ tao hỏi lại thằng nào viết
    _ tao viết đấy (thằng lộc lên tiếng)
    _ra là mày ! bốp
    1 cú đấm như trời giáng tôi cho thẳng vào mặt nó. nó vung tay đáng lại nhưng là dân học võ tôi đã nhanh tay né cú đánh trả của nó
    _ thôi dừng lại đi
    em lên tiếng em kéo tay tôi ra khỏi lớp
    _ anh sao vậy? tụi nó nói gì thì kệ tụi nó
    cơn tức giận đang cuốn lấy tôi tôi vung tay em ra và chạy thật nhanh ra khỏi trường ! em cũng chạy theo ! tôi xoay người lại hét to
    _ mình chia tay đi ! chia tay để tôi trả lại sự bình yên cho em , chia tay để ko còn nghe dư luận nữa...để em về bên lộc , để...
    bốp...1 bạc tay đau nhói in hằn trên mặt tôi
    _ thanh ! thanh nghĩ tôi là con người như vậy sao? anh hèn như vậy sao? sao lúc nào anh cũng chạy trốn vậy? yêu nhau fai chà đạp lên dư luận chứ ! anh sống vì tôi hay vì dư luận???
    em vừa nói mà nc mắt rơi lã chã
    _ em ko sợ sao?
    _ sợ gì? anh nghĩ tôi sợ gì?
    _ sợ những lời nói , châm chọc, những tiếng miệng đời...
    _ tôi nhắc lại 1 lần nữa tôi ko fai hạng người như vậy! tôi yêu anh chứ ko fai yêu dư luận
    tôi em chầm lấy em . em mạnh mẽ hơn tôi nghĩ rất nhiều ! tôi hôn em hôn thay cho lời xin lỗi, hôn như mưa để từng nụ hôn như thắm vào da thịt em...em nhắm nghiền mắt lại, hơi thở gấp....tôi dùng tay lướt nhẹ wa cơ thể em...rồi tiếp tục hôn lên môi, cổ, trên mắt....và dần dần tôi chạm đến vùng kín của em...em vẫn im lặng, người tôi nóng lên, mùi nc hoa con gái khớp với mùi da thịt làm tôi ko thễ cưỡng lại được....nhưng tôi biết tôi ko thễ....tôi đẩy em ra ! xoay người lại tôi đấm 1 cái thật mạnh vào cây ven đường...
    _ đồ ngốc sao em ko chống cự???
    _ tại sao? nếu anh mún thì anh cứ...
    _ em ko giữ lại cho riêng mình ah? đó là cả 1 cuộc đời của em
    _ em chỉ mún dành trọn cho người em yêu mà thôi! còn hơn 1 ngày nào đó nó fai thuộc về 1 người mà em ko yêu
    tôi nhìn thẳng mắt em. thật sự tôi ko thể....ko thể cướp đoạt tất cả những cái quý giá của em...cái tôi cần là tình yêu và em đã trao cho tôi ! vậy tôi còn đòi hỏi gì nữa


    Được sửa bởi Pika ngày Sun May 03 2009, 21:21; sửa lần 1.

    Pika
    Moderator
    Moderator

    Tổng số bài gửi : 12
    Join date : 03/05/2009
    Age : 24
    Đến từ : HCm CiTy

    Chuyện Tình Buồn Về Less

    Bài gửi by Pika on Sun May 03 2009, 21:19

    chiều dần tàn tôi đưa em về! về về tới đầu hẽm tôi đã gặp lộc từ trong đi ra ! cả em và tôi đều run cả người, biết chắc đã có chuyện ko hay sắp xảy ra. tôi chặn đường lộc lại:
    _ mày mún gì đây?
    nó vênh mặt nhìn tôi:
    _ tao mún tụi bây fai trả giá đắt cho tội phản bội.
    _lộc tôi ko ngờ anh lại là hạng người như vậy < em lên tiếng>
    nó cười khẩy
    _haha tôi cũng chỉ mún tốt cho châu thôi mà ! yêu ai ko yêu lại đi yêu les ! châu là hoa khôi của lớp ko thấy ưổng sao?
    tôi phóng lại kéo cổ áo nó quát to:
    _ thằng khốn
    em cũng lao đến cản tôi
    _ thôi anh ! trc nhà em ! bỏ wa đi đánh nó chỉ thêm bẩn tay
    tôi buông nó ra ! nó lại cười khẩy rồi bỏ đi em xoay wa nói với tôi
    _ sắp có chuyện ko hay rồi anh về trc đi
    _ ko anh ko về chuyện này là của cả 2 anh sẽ cùng em chịu
    đúng như lời tôi và em đã dự đoán...vừa bc chân vào đến cữa nhà đã nghe tiếng mẹ em hét to:
    _ con ranh kia ! mày đứng yên đó tao cấm mày bc chân vào nhà !
    ko kịp chờ em lên tiếng bà đã phóng lại và cho em 1 bac tay đau điến
    _ bác ! bác làm gì vậy?
    tôi hoảng hốt lên tiếng ! bà way người lại truốt hết cơn giận giữ lên tôi
    _ là con này ! đúng ko? mày đã dụ dỗ con gái tao? mất dạy
    bà thả sức đánh đập, cáu xé tôi ! tôi co người chịu đựng
    _ mẹ ! mẹ sao lại đánh bạn ấy ! bạn ấy có lỗi gì đâu???
    _mày còn bênh nó ah? đuọc rồi ! đi ...đi cùng tao wa nhà nó....nói chuyện với ba má nó
    vừa nói bà vừa lôi tôi và em đi chúng tôi chua kịp phản ứng lấy 1 câu

    trời vừa kịp tối ! 1 không khí nặng nề bao trùm căn nhà tôi. ba má tôi im lặng nghe sự tường thuật đầu đuôi của mẹ em ! mặc cho những lời chữi bới ! dồn hết tội lỗi lên đầu tôi !chúng tôi đều im lặng ! ba tôi lên tiếng trc
    _ tôi hiểu rồi ! tôi thay mặt gia đình xin lỗi chị vj đã dạy con ko tốt ! từ nay tôi kam đoan nó sẽ ko dám dụ dỗ con gái của chị nữa
    _ thưa bác ! bạn ấy ko hể dụ dỗ con ! chính con là người lên tiếng yêu bạn ấy trc
    _mày im ngay ! về nhà tao sẽ dạy mày
    đến giờ tôi mới lên tiếng !
    _ thưa bác ! châu có lỗi gì để bác fai day ạ?
    _ đúng ! tụi con có lỗi gì ạ? yêu nhau là 1 cái tội sao bác? sao mẹ?
    _ tôi con đâu có giết người hay cướp giậc ! tụi con chỉ yêu nhau thôi mà...!
    em và tôi tay phiên nói .....nói hết những gì đã chất chứa bao lâu wa...
    _ mày im ngay đồ cặn bã của xã hội ( mẹ tôi lên tiếng )
    _ mẹ ! thật ko ngờ mẹ lại buông ra câu nói như vậy ! con nghĩ mẹ sẽ là người hiểu cho tụi con nhất chứ ! thật ko ngờ.....trên đời này có ai mún mình trở nên như vậy đâu mẹ
    _ tao bảo mày câm lại mà
    _ thôi 2 anh chị làm gì thì làm tôi hy vọng anh chị sẽ có cách giải quyết chuyện này ! tôi ko mún con tôi fai mang tiếng < cạm bã > đâu ! xin phép anh chị tôi đưa cháu về trc
    mẹ em lôi em ra khỏi nhà tôi ! 2 dòng nc mắt em rơi lã chã...em xoay người lại nhìn tôi với nét mặt đầy đau khỗ....

    em vừa bức chân ra khỏi nhà tôi ! ba tôi đã rút thắt lưng ra cho tôi 1 trận nên thân! còn mẹ tôi lại âm thầm khóc nước mắt đau khỗ của người mẹ! wa ngày hôm sau tôi nghĩ học, trận đòn ấy như rã từng khúc ruột, khúc xương trong cơ thể tôi. tôi nằm liệt giường suốt 3 ngày liền ! nhớ em ko thể tả nổi ko biết em ra sao rồi! tôi ko thể liên lạc với em được nữa! ngày thứ 4 tôi lê từng bước chân nặng nề đau dớn vào lớp ! và rồi 1 sự thật phũ phàng lại đỗ lên nổi đau của tôi....em đã chuyễn trường....vậy là từ nay mọi chuyện sẽ kết thúc sao? ngày tháng gần em tôi đã wen giờ mất người tim tôi nát tan ! tôi ngã quỵ trc lớp mặt cho bao lời xì xầm, bàn tán, mặc cho những tiếng cười khẩy những lời khinh rẽ....có lẽ tôi đã wen với cách sống chà đạp lên dư luận để có thể sinh tồn...về chỗ ngồi của mình ...ôi nụ cười của em...ánh mắt ấy...tiếng nói ấy...hơi ấm của em....vẫn còn ngự tri chốn này....vậy mà giờ này em nơi đâu???

    những ngày tháng ko em tôi sống như người đã chết...wa chuyện ấy gia đình quản lý tôi rất chặc chẽ vì vậy thời gian đi tìm em dường như cũng ko còn....1 lần nữa nước mắt ai kia lại rơi 1 lần nữa ko gian lặng im đến trong tôi....ôi ngọc châu...cái tên ấy xoay cuồng trong đầu tôi....nước mưa cứ rơi....nổi trống vắng...cô đơn trong tôi dâng cao....nổi đau thấm vào từng thớ thịt từng mạch máu....

    thấm thoáng đã 3 tháng trôi wa....chắc có lẽ em cũng đã 1 phần vơi đi nỗi đau thiếu vắng tôi...rồi thời gian sẽ xóa tan tất cả...nhưng thật ko ngờ chiều hom đấy tôi vừa đi học về đã bắt gặp mẹ em...bà đứng trc nhà tôi nhưng đang trông chờ 1 điều gì đó...vừa gặp tôi bà đã cuốn quýnh
    _ cháu thanh ! cháu hãy giúp bác...cháu hãy cứu sống châu...
    _châu? châu bị làm sao hả bác?
    _ nó đang nằm trong bệnh viện x...số phòng...
    ko chờ bác ấy nói hết câu tôi phóng xe như bay vào bệnh viện ! mất cả giờ đồng hồ tôi mới tìm thấy em...em nằm co ro trên chiếc giường trắng xóa...vẽ mặt xanh xao...tiều tụy thấy rõ...chỉ mới có vài tháng mà em đã trở nên như vậy bén tí nữa tôi đã ko kịp nhận ra đây là người con gái tôi đã và đang yêu
    bước gần đến em nước mắt tôi dâng trào 1 cái gì đó nghẹn đắng cả cổ...tôi ko thể nói nên lời...
    _ châu...châu ơi! anh đến thăm em đây....anh đây mà châu...
    em cố mỡ to mắt ra nhìn tôi ! ánh mắt thật yếu ớt em khẽ cười...nước mắt chãy dài...
    _ anh ! anh đấy ư?...anh ơi....em nhớ anh lắm....
    _ anh biết...anh cũng rất nhớ em...
    _ sao anh ác vậy ? sao anh ko đến thăm em sớm hơn? sao anh lại để em fai chờ đợi chứ?
    tôi ôm chầm lấy em
    _ anh xin lỗi...anh sai rồi...châu ơi em làm sao thế này?
    em ko trả lời em kéo sát người tôi xưống và trao cho tôi hàng ngàn nụ hôn, nụ hôn của những ngày xa cách....của những giọt nước mắt....của những sự mong chờ....trong mõi mòn...
    mẹ em bc vào....nhưng bà lại khựng lại trc cửa có lẽ bà ko mún làm phiền chúng tôi...đợi 1 lúc thật lâu em mới ngủ tôi bc ra khỏi phòng mà ko buồn nhìn mẹ em...tôi bc lên thẳng phòng bác sĩ...
    bác sĩ cho tôi biết em bị bệnh tim bẩm sinh lại cộng thêm sự kiệt sức của em trong thời thời gian wa làm cho bệnh tình ngày càng thêm nặng...có lẽ...em sẽ ko sống wa 1 tháng nữa...
    câu nói của bác sị làm tôi ngã quỵ ! tim tôi đau rã rời...1 tiếng sét bên tai....tôi ko thể đứng vững dc nữa...đầu óc lại xoay cuồng....tất cả như sụp đổ...
    tôi lê từng bước thật nặng nề về phòng em.....vừa bước vào phòng tôi đã chạm mta85 với đám bạn học cùng lớp có cả ba má tôi và mẹ em nữa....bao nhiêu uất hận mà chúng tôi đã fai gánh chịu điều do những con người nay mang đến...giữa tôi và em có bao nhiêu là bức tường vô hình ngăn cách...máu trong người tôi sôi lên...tôi hét lớn...
    _ các người còn vác mặt tới đây làm gì nữa? tụi này hịu *****ng như vậy chưa đủ sao? chúng tôi đã làm gì có lỗi chứ? tại sao lại đối xử với chúng tôi như vậy???
    nước mắt cứ rơi ! mọi ng im lặng tôi tiếp tục nói:
    _ các người đến đây để khinh bỉ, để xa lánh, để lên án đúng ko? hay là đến đây để chống mắt lên nhìn cái hậu wa mà các người đã gây ra?
    tiếng ồn của tôi đã làm em thức giấc ....để ko gây sự kích động cho em tôi đành im lặng...tôi tiến lại gần em nhấc bổng người em lẽn lăn rồi đẩy em ra khỏi phòng...mẹ em hoảng hốt lên tiếng
    _ cháu ! cháu đẩy châu đi đâu vậy?
    ba tôi chặn tay mẹ em lại
    _ thôi ! chị hãy để chúng nó đi ! hãy cho cháu châu dc sống những ngy2 cuối cùng cùng ng mà nó yêu! thanh nói đúng tất cả những hậu wa ngày hôm nay đều do chúng ta gây nên chúng ta ko còn quyền xen vào cuộc sống riêng của chúng
    mẹ em đành way mặt chỗ khác! tôi đẩy em ra khỏi bệnh viện rồi kêu ngay 1 chiếc taxi
    _ mình đi đâu vậy anh? < em hỏi >
    _ vũng tàu !
    _ vũng tàu??? biển ah?
    _ uhm ! anh đã hứa sẽ cho em thấy sự kỳ diệu của biển....!
    xe lăn bánh chạy 1 đoạn khá xa...cuối cùng cũng đã đến nơi...ngừng trc bãi chí linh ! bãi tắm đẹp nhất vũng tàu....và nơi đây cũng là nơi duy nhất có thể ngắm hoàng hôn cùng biển...em khẽ nói:
    _ biển đẹp wa anh ah !
    _ uk ! nó đẹp y như em vậy !
    _ anh này ! đừng đùa nữa ! anh ah em mún tự đi = đôi chân của mình ! anh dìu em ra khỏi xe đi anh
    tôi cầm tay em để em từng bước đi dài trên biển...em cười thích thú...vẹ mặt em đẹp như thiên thần
    _ anh ah ! em mún nghịch nước
    _ uk ! nhưng cẩn thận bị sóng cuốn trôi đó nha !
    _ sao? sóng có thể cuốn trôi em ah?
    _ uk ! biết đâu sóng mún chiếm hữu vẽ đẹp của em...
    _ anh này ! lại chọc em nữa...anh ah ! sao ko có hoàng hôn vậy?
    _ 6h hơn rồi hoàng hôn gì nữa thôi về nhá ngày mai anh sẹ đưa em ra sớm hơn để nhắm hoàng hôn
    em gậc đầu...hơi thở của em có vẽ yếu dần...tôi dìu em về khách sạn gần đấy...em ngã người lên giường...
    _ anh ah ! em mệt wa...
    _ châu ah ! em fai cố lên...em chưa kịp ngắm hoàng hôn mà???
    _ uk ! em sẽ cố ! anh ah ! 1 ngày nào đó em ko còn nữa thì anh fai cố gắng sống tốt nha anh...
    _tôi đặt trên môi 1 nụ hôn !tôi ko mún nghe em nói thêm gì nữa cả 2 đều im lặng chìm đắm trong những nụ hôn và rồi tối hôm đó...em đã thuộc về tôi...1 cách trọn vẹn..


    những ngày tháng sống cùng em tại vũng tàu như 1 thiên đàng của sự hạnh phúc...chiều nào cũng vậy...tôi đều đưa em đi ngắm hoàng hôn...em và tôi đều ko còn nước mắt và cà 2 đều quân dần đi bao nhiu đau khổ....bao nhiêu nổi đau...cuộc sống chỉ còn những tiếng cười và sự hạnh phúc....nhưng có 1 điều tôi ko thể quên...là bệnh tình của em ngày 1 yếu đi...
    chiều hôm đó như thường lệ tôi đưa em đến bãi chí linh
    _ anh ah ! anh có cảm nhận cái hoàng hôn hôm nay đẹp hơn mọi ngày ko anh???
    _ uhm ! có...nó đỏ và rõ hơn mọi ngày...
    _ anh ah ! anh có cảm nhận thấy nước biển hôm nay xanh và trong hơn mọi ngày ko anh?
    _ uhm ! có...
    em gục đầu vào vai tôi
    _ anh ah ! em yêu anh
    _ anh biết... anh cũng rất yêu em....
    em im lặng 1 hồi lâu
    _ anh ah ! anh hôn em đi anh ...hôn nhanh lên anh....
    tôi cuối xuống đặt nụ hôn lên môi em....nụ hôn kéo dài mãi....cho đến khi...tôi nhận ra....em chỉ còn là cái xác ko hồn....hơi thỡ em đã tắt...tôi hét lớn tên em....tôi gục đầu vào người em...ko....ko...em ko chết....tôi tin em sẽ ko chết....em sẽ sống...sống mãi trong tim tôi.....sống mãi cùng đai dương mênh mông ấy...sống mãi trong từng tia nắng của hoàng hôn.....

    dark_love

    Tổng số bài gửi : 6
    Join date : 14/06/2009

    Re: Chuyện Tình Buồn Về Less!

    Bài gửi by dark_love on Wed Sep 16 2009, 21:01

    mot chuyen tinh buon...that kho bik phai noi gi.....cam on admin nha.!

    Pika
    Moderator
    Moderator

    Tổng số bài gửi : 12
    Join date : 03/05/2009
    Age : 24
    Đến từ : HCm CiTy

    Re: Chuyện Tình Buồn Về Less!

    Bài gửi by Pika on Sun Oct 11 2009, 13:02

    dark_love đã viết:mot chuyen tinh buon...that kho bik phai noi gi.....cam on admin nha.!
    Smile khì.....ko có jì đâu


    _________________
    i*¤°*¤°(¯`·.º-:¦:-xÃhỘißấ†Çôñ§NuÔi†a§Ốñ§—nhÂn†ìnhƒụßạçdẠy†AkhÔñ—[pîKa£µzßµm]-:¦:-º.·´¯)°¤*°¤*

    Sponsored content

    Re: Chuyện Tình Buồn Về Less!

    Bài gửi by Sponsored content Today at 22:57


      Hôm nay: Tue Dec 06 2016, 22:57