Tình Yêu Con Trai

Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu... ngày tháng mới yêu thật vui biết bao nhiêu!!!

Latest topics

Thống Kê

Hiện có 0 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 0 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không


[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 25 người, vào ngày Sun Mar 27 2016, 16:09


    Hồ Xuân Hương

    Share

    phalexanh
    Thành Viên 1
    Thành Viên 1

    Tổng số bài gửi : 115
    Join date : 07/03/2009
    Age : 26
    Đến từ : The World of pink

    Hồ Xuân Hương

    Bài gửi by phalexanh on Fri Mar 13 2009, 13:06

    Trong các nhà thơ phụ nữ của ta, Hồ Xuân Hương và thơ ca của bà là một hiện tượng khá đặc biệt được rất nhiều người đàm luận từ xưa đến nay.

    Hồ Xuân Hương người làng Quỳnh Ðôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ an. Chưa rõ năm sinh và năm mất, chỉ biết bà sống vào khoảng cuối Lê đầu Nguyễn

    Tục truyền: hồi Xuân Hương còn đi học; một hôm gặp phải trời mưa đến sân nhà trường, đất trơn, cô nữ sinh trượt chân ngã oạch một cái, các bạn học thấy đều cười ầm lên.

    Nhưng Xuân Hương đã đứng ngay dậy, ung dung đọc hai câu thơ rằng:


    Giơ tay với thử trời cao thấp
    Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài

    Rồi cắp nón bình thản đi vào. Còn mấy chàng học trò, thấy nàng ứng khẩu tài như thế thì cũng phục, không dám chòng ghẹo gì thêm nữa.



    ***

    Hồ Xuân Hương vốn nổi tiếng tài hoa, lại hay bày ra các cuộc xướng hoạ văn thơ ở trong nhà để làm vui, nên khách khứa thường lui tới nhà bà rất đông. Trong số đó, những khách yêu chuộng văn chương mà đến thì cũng có; song hạng khách "phất phơ" vì tò mò mà đến, hoặc vì sĩ diện hão mà đến cũng không phải là hiếm...

    Bấy giờ có một công tử con quan ăn mặc rất bảnh bao nhưng học hành quá kém, đã năm lần bảy lượt đến định làm quen với Xuân Hương. Biết anh ta chỉ là một người tầm thường, nhiều lần Xuân Hương thoái thác không chịu tiếp. Một hôm, thấy anh ta dẫn xác đến, Xuân Hương bực quá chạy vào nhà trong rồi cho cô gái ở ra mời trầu; cơi trầu có quả cau bổ đôi kèm theo mảnh giấy đề hai câu thơ như sau:


    Mảnh tình ví xẻ làm đôi được
    Mảnh để trong nhà, mảnh đệ ra!

    Ý Xuân Hương muốn nói bà đã có người yêu, không thể nào tiếp anh công tử được nữa, nhưng đồng thời cũng thách thức anh ta trả lời thơ mình ra sao.

    Anh công tử xem thơ xong, chừng liệu sức mình không đối chọi nổi, bỏ cả trầu không dám ăn, về luôn.


    Quả Mít
    Thân em như quả mít trên cây
    Da nó xù xì, múi nó dầy
    Quân tử có thương thì đóng cọc,
    Xin đừng mân mó, nhựa ra taỵ

    Ốc Nhồi
    Bác mẹ sinh ra phận ốc nhồi,
    Đêm ngày lăn lóc đám cỏ hôi.
    Quân tử có thương thì bóc yếm,
    Xin đừng ngó ngoáy lỗ trôn tôi.

    Bánh Trôi Nước
    Thân em vừa trắng, lại vừa tròn,
    Bảy nổi ba chìm với nước non.
    Lớn nhỏ mặc dù tay kẻ nặn,
    Mà em vẫn giữ tấm lòng son.

    Mời ăn Trầu
    Quả cau, nho nhỏ, miếng trầu ôi,
    Này của Xuân Hương đã quệt rồi.
    Có phải duyên nhau thì thắm lại
    Đừng xanh như lá, bạc như vôi.

    Đền Thái Thú
    Ghé mắt trông ngang thấy bảng treo,
    Kìa đền Thái Thú đứng cheo leo.
    Ví đây đổi phận làm trai được,
    Sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu.

    Dỗ Bạn Khóc Chồng
    Văng vẳng tai nghe tiếng khóc chồng.
    Nín đi kẻo thẹn với non sông.
    Ai về nhắn nhủ đàn em nhé.
    Xấu máu thì khem miếng đỉnh chung.

    Cảnh Thu
    Thánh thót tầu tiêu mấy hạt mưa,
    Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ,
    Xanh ôm cổ thụ tròn xoe tán,
    Trắng xóa tràng giang phẳng lặng tờ.
    Bầu dốc giang sơn say chấp rượu.
    Túi lưng phong nguyệt nặng vì thơ.
    Ơ hay, cánh cũng ưa người nhỉ,
    Ai thấy, ai mà chẳng ngẩn ngơ.

    Bà Lang Khóc Chồng
    Văng vẳng tai nghe tiếng khóc gì ?
    Thương chồng nên khóc tỉ tì ti.
    Ngọt bùi, thiếp nhớ mùi cam thảo,
    Cay đắng, chàng ơi, vị quế chi.
    Thạch nhũ, trần bì, sao để lại,
    Quy thân, liên nhục, tẩm mang đi.
    Dao cầu, thiếp biết trao ai nhỉ ?
    Sinh kỳ, chàng ơi, tử tắc quy.

    Đánh Đu
    Tám cột khen ai khéo khéo trồng,
    Người thì lên đánh, kẻ ngồi trông.
    Trai đu gối hạc khom khom cật,
    Gái uốn lưng ong ngửa ngửa lòng.
    Bốn mảnh quần hồng bay phất phới.
    Hai hàng chân ngọc duỗi song song.
    Chơi xuân ai biết xuân chăng tá!
    Cột nhổ đi rồi, lỗ bỏ không.

    Tát Nước
    Đang cơn nắng cực chửa mưa tè,
    Rủ chị em ra tát nước khe.
    Lẽo đẽo chiếc gầu ba góc chụm,
    Lênh đênh một ruộng bốn bờ be.
    Xì xòm đáy nước mình nghiêng ngửa,
    Nhấp nhỏm bên bờ đít vắt ve.
    Mải miết làm ăn quên cả mệt,
    Dang bang một lúc đã đầy phè.

    Hỏi Trăng
    Trải mấy thu nay vẫn hãy còn,
    Cớ sao khi khuyết lại khi tròn.
    Hỏi con bạch thố đà bao tuổi,
    Hở chị Hằng Nga đã mấy con?
    Đêm tối cớ chi soi gác tía?
    Ngày xanh còn thẹn với vừng son.
    Năm canh lơ lửng chờ ai đó?
    Hay có tình riêng với nước non?

    Chùa Quán Sứ
    Quán sứ sao mà cảnh vắng teo,
    Hỏi thăm sư cụ đáo nơi neo? <--- đọc lái 3 từ cuối
    Chày kình tiểu để suông không đấm,
    Tràng hạt vãi lần đếm lại đeo.
    Sáng banh không kẻ khua tang mít,
    Trưa trật nào người móc kẽ rêu.
    Cha kiếp đường tu sao lắt léo,
    Cảnh buồn thêm ngán nợ tình đeo.

    Thiếu Nữ Ngủ Ngày
    Mùa hè hây hẩy gió nồm đông,
    Thiếu nữ nằm chơi quá giấc nồng.
    Lược trúc chải cài trên mái tóc,
    Yếm đào trễ xuống dưới nương long.
    Đôi gò Bồng đảo sương còn ngậm,
    Một lạch Đào nguyên nước chửa thông.
    Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt,
    Đi thì cũng dở, ở không xong.

    Cảnh Làm Lẽ
    Kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng,
    Chém cha cái kiếp lấy chồng chung!
    Năm thì mười họa, nên chăng chớ,
    Năm thì mười họa, nên chăng chớ,
    Một tháng đôi lần, có cũng không ...
    Cố đấm ăn xôi, xôi lại hỏng,
    Cầm bằng làm mướn, mướn không công.
    Thân này ví biết dường này nhỉ,
    Thà trước thôi đành ở vậy xong.

    Cái Quạt Giấy (Bài 1)
    Một lỗ sâu sâu mấy cũng vừa,
    Duyên em dính dáng tự ngàn xưa.
    Vành ra ba góc da còn thiếu,
    Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa.
    Mát mặt anh hùng khi tắt gió,
    Che đầu quân tử lúc sa mưa.
    Nâng niu ướm hỏi người trong trướng,
    Phì phạch trong lòng đã sướng chưa ?

    Cái Quạt Giấy (Bài 2)
    Mười bảy hay là mười tám đây?
    Cho ta yêu dấu chẳng rời tay.
    Mỏng dầy chừng ấy chành ba góc,
    Rộng hẹp dường nào cắm một cây.
    Càng nóng bao nhiêu càng muốn mát,
    Yêu đêm chưa phỉ lại yêu ngày.
    Hồng hồng má phấn duyên vì cậy,
    Chúa dấu vua yêu một cái này.

    Tự Tình
    Canh khuya văng vẳng trống canh dồn.
    Trơ cái hồng nhan với nước non.
    Chén rượu hương đưa, say lại tỉnh,
    Vừng trăng bóng xế, khuyết chưa tròn.
    Xuyên ngang mặt đất, rêu từng đám,
    Đâm toạc chân mây, đá mấy hòn.
    Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,
    Mảnh tình san sẻ tí con con.



    có những bài "tục giản thanh" đọc rất hay


    _________________
    Chiều về lối nhỏ mình ta
    Mấy ai biết được đâu là yêu thương
    Trong lòng một mối đơn phương
    Thầm mong ai đó nhớ thương ..."một người"

      Hôm nay: Sun Dec 04 2016, 10:54